Ngự ba ngàn

Ngự Ba Ngàn Chương 19 (Trung)


807f06e99089e828b90e2d6b

 

Tuấn Tú nghĩ muốn đẩy Hoàng thượng ra, bởi vì Hoàng thượng thanh âm khàn khàn, cánh tay cũng cảm nhận được lực cường hãn, ánh mắt hắn nhu tình khiến Tuấn Tú sinh ra ảo giác , hắn làm sao lại kích động như vậy, “Chuyện này cũng không phải cái gì đại sự, Hoàng thượng ngươi. . . . . . Khinh một chút, tay ta đau” ban đêm yên tĩnh nghe rõ được tiếng hô hấp của hai người, ngữ khí nghe lại mờ ám đến cực điểm, âm cuối trầm xuống làm cho người ta tâm thần rung động.

 

Ngay sau đó, “Ngô. . . . . .” Tuấn Tú ngây dại, tiếng kêu kinh hãi không kịp phát ra, cảm giác nóng ấm ở môi khiến cơ thể cứng lại. Phác Hữu Thiên là động tình theo bản năng muốn hôn cậu, chỉ là sau khi chạm vào môi hoàng hậu, lại ám binh bất động chính mình càng thêm bản năng phản ứng, dục nhiệt muốn tham tiến vào trong miệng cậu, nghĩ muốn hôn cậu! Càng nghĩ muốn hôn sâu! Muốn đi thăm dò cậu! Hắn muốn vào bên trong cậu! Hảo kiều, hảo nóng. . . . . .. Bị người đẩy ra  liền hé miệng hô hấp.

 

Tuấn Tú khẽ nhếch khẩu, tim đập như sấm, thở dốc không ngừng, mặt đỏ lên như máu, Hoàng thượng mới vừa hôn cậu ? Hắn mới vừa cùng cậu thân thiết? Hỗn loạn cực kỳ, vì cái gì chính mình một cái chớp mắt đều đã quên phản kháng ? Hắn như thế nào có thể, đối với việc Kim vương hôn cậu cậu có thể trách cứ, nhưng lần này lại là Hoàng thượng, cậu hiện tại chỉ muốn thoát đi, hoàn cảnh này khiến cậu không kịp ứng phó , cậu thế nhưng khẽ run lên không dám đối mặt.

 

Phác Hữu Thiên cũng không tốt hơn là mấy, hắn thân là Hoàng thượng cho tới bây giờ muốn làm cái gì thì làm cái đó, cùng hậu cung so với chuyện thân thiết này có là gì, thế nhưng vừa hôn Hoàng hậu, chính hắn đều phải thất thố. Lần trước là Hoàng hậu say rượu, cậu ở trạng thái mơ mơ màng màng không ý thức được bản thân đã hôn hắn, mà lần này cả hai đều ý thức rõ ràng, mới chạm vào cậu, bản thân liền không tự giác trầm mê, cái này thật không xong, không thể để cho Hoàng hậu thoát đi, phát hiện cậu hai má ửng đỏ, hai bên tai cũng nhiễm thượng phấn hồng, chưa bao giờ gặp qua cậu bộ dạng thẹn thùng như vậy.

 

“Để. . . . . .Để cho ta đi ” không hiểu Hoàng thượng vì cái gì lại chặn mình lại! Không nghĩ đối mặt, giờ phút này! Bối rối, không đủ trấn định. . . . . .

 

Hoàng hậu nói chuyện có mấy khi nói lắp, Phác Hữu Thiên tâm tình rất tốt, nhịn không được đùa “Hoàng hậu, là lần đầu tiên sao ?”

 

Tuấn Tú từ trước tới nay thuần khiết như từ giấy trắng, lại bị Hoàng thượng hỏi kỳ quái như vậy, hơn nữa tâm tình nghĩ muốn mau chút rời đi, bản năng trả lời”Không phải”

 

Nhưng  ba chữ này làm cho Phác Hữu Thiên lồng ngực  dâng lên một chút hỏa vô danh, “Ngươi trước kia bị người khác hôn qua, là ai!”

 

Phác Hữu Thiên thanh âm nâng cao vài phần, hơn nữa không còn nhu tình như vừa rồi, Tuấn Tú mắt thấy Hoàng thượng cầm lấy tay mình tới gần ép hỏi, không biết hắn lại muốn làm cái gì, cấp giãy nói “Ngươi cùng Kim vương như thế nào đều giống nhau, thật chán ghét”

 

Oanh, Kim vương vừa ra khỏi miệng, cả hai người đều sửng sờ tại chỗ.

 

Ghen tuông, ghen tuông, Phác Hữu Thiên cảm thấy giống như có trận đại hồng thủy tràn ra trong lòng, hắn cùng Kim vương giống nhau, là thế nào? Kim vương đã hôn cậu ? Giống hắn đã hôn cậu ! Như thế nào có thể!” Y đã hôn ngươi, y thật đã hôn ngươi?”

 

Tuấn Tú không muốn trả lời, cậu không thích loại cảm giác bối rối này, hắn ép hỏi khiến cho cậu cảm thấy áp bách, Phác Hữu Thiên ngữ khí giống như khó chịu, cậu cũng không biết nên giải thích như thế nào, cậu không có thói quen nói dối, chỉ có thể nói “Hoàng thượng, kia. . . . . . Là ngoài ý muốn”

 

“Như thế nào ngoài ý muốn? Kia hắn sờ qua ngươi, xem quá ngươi đều là thật sao, Nghiên vương Thái hậu nói chính là sự thật?”

 

Này nhắc tới làm Tuấn Tú đau đớn, mi mầu củ khởi, trong lòng biết vậy nên thất vọng “Nếu Hoàng thượng tin tưởng đó là sự thật, ta nhớ rõ Hoàng thượng muốn ta giải thích, hảo,” một cỗ khí chất nghiêm nghị “Ta đêm nay liền nói cho Hoàng thượng, nếu là ta chân chính ái mộ vu ai, ta hôm nay không có khả năng còn tại hoàng cung này” nói xong vài giọt lệ ức chế không được ủy khuất chảy xuống, dựa vào cái gì hắn là Hoàng thượng thì được phép luôn khi dễ mình!

 

Phác Hữu Thiên tâm bị đánh trúng, nói như vậy mới phù hợp với tính cách Hoàng hậu, cậu lệ tích đương nhiên tâm hắn sao dễ chịu cho được, thế nhưng tâm vì cái gì lại sốt ruột đến vậy. Từ khi nào hắn đã luôn để ý Hoàng hậu, cậu vô thanh vô thức tiến vào trong lòng hắn, thử hỏi hậu cung ba nghìn người nào có ai làm cho Phác Hữu Thiên từng có loại tâm tình phức tạp này. Mấy tháng trước chuyện Tĩnh phi yêu đương vụng trộm, sau khi biết hắn mặc dù giận nhưng cũng không để bụng, cuối cùng nghe xong Hoàng hậu đề nghị, cấp nàng lưu tình, đối với bên ngoài tuyên bố Tĩnh phi thể nhược nhiều bệnh, được đưa về gia tĩnh dưỡng, còn lại tất cả mọi người căn bản không biết nội tình. Trước khi Hoàng quý phi tiến cung cũng có ái nhân chính là thanh mai trúc mã, hắn từ mẫu hậu biết được, nhưng bản thân lại bình thản ung dung, không hề có cảm giác bất ổn hay nghi ngờ. Thời điểm cùng Hi phi thân mật khi đó nàng cũng không còn trong sạch, nàng trước kia cùng người trong lòng thân mật qua, cũng cam đoan hiện tại chỉ yêu mình Phác Hữu Thiên. Phác Hữu Thiên cũng không nghĩ nhiều, hậu cung này mỗi người ai chẳng nói mình trinh tiết ngây thơ, trên giường có người nào không nói thương hắn yêu hắn đến vĩnh viễn sánh cùng thiên địa, chỉ là Phác Hữu Thiên luôn không cảm thấy được có cái gì phải quý trọng đặc biệt. Nhưng là Hoàng hậu, đụng tới Hoàng hậu, hắn hiện tại rối loạn tự hỏi, hắn ghen tị, hắn hiện tại thế nhưng ghen tị, hắn không thể tưởng tượng Kim vương cũng giống hắn, mặt khác càng không thể tưởng tượng hắn lại muốn Hoàng hậu chỉ trước mặt hắn mới được ngượng ngùng, chỉ mỉm cười trước mặt hắn, chỉ trước mặt hắn. . . . . .

 

Hắn hít thật sâu đi đến trước mặt Hoàng hậu, Hoàng hậu không muốn nhìn hắn, Phác Hữu Thiên vươn tay gữ lấy cắm cậu, khiến cậu phải đối mặt với hắn, trên mặt cậu vẫn còn lệ chưa khô, vẻ mặt quật cường, “Hoàng hậu, ta kỳ thật không muốn xưng trẫm, ta muốn hôn ngươi, có thể chứ”

 

Này một trăm tám mươi độ chuyển biến làm cho Tuấn Tú không thể lý giải, cái gì, nghĩ muốn hôn cậu, có ý tứ gì, tiếp theo Hoàng thượng hôn lên mi tâm Hoàng hậu, nhẹ nhàng đụng chạm, điểm đến cực chỉ, cúi đầu nam ngữ “Hoàng hậu, ta không muốn ngươi khóc”

 

Tuấn Tú vốn quật cường được Phác Hữu Thiên mạc danh kỳ diệu ôn nhu tâm tình tốt hơn không ít, khẽ nhếch miệng nói không nên lời, chỉ cảm thấy thân ảnh trước mặt đang tiến sát đến, nhẹ nhàng mà hôn lên mặt cậu. Trên mặt ngưa ngứa, thanh âm ôn nhu hiền hậu làm cho lòng vốn lạnh lùng bỗng trở nên ấm áp. Xa xa Tiểu Húc Tử nhìn lén cười toe, Hoàng thượng hôn Hoàng hậu bộ dáng thật sự là khiến cho người ta muốn thét chói tai, hảo ôn nhu a! Nhưng mà hắn phải che miệng mình, nếu không sợ bị Hoàng Thượng trực tiếp đem ra xử tử!

 

Không nỡ rời đi Hoàng hậu, Hoàng hậu đôi mắt trợn tròn đến tiểu bánh trôi cũng có thể phóng vào, nếu có thể, muốn hôn toàn thân cậu, hắn còn muốn. . . . . . Chết tiệt, suy nghĩ cái gì! Phác Hữu Thiên hầu kết giật giật, trầm thấp nói “Hoàng hậu, từ nay về sau ta hy vọng trên đời này chỉ có ta có thể hôn ngươi, bởi vì ngươi đối với ta rất đặc biệt, ta hồi cung đây”

 

Tuấn Tú tay chạm tới nơi vừa bị hôn, trái tim không chịu thua kém lại bắt đầu đập mạnh, vì sao khi hắn đối chính mình ôn nhu,  hung buồn khí kia liền tiêu tan, tựa như tiểu cừu nhẹ nhàng gật đầu “Ân, Hoàng thượng tạm biệt!”

 

“Ân” Hoàng thượng đi được hai bước, lại xoay người “Ngươi khiến cho ta quá mức kinh ngạc, ngươi đàn qua khúc, ta nghĩ đêm nay” khóe miệng xinh đẹp gợi lên, thâm tình địa đầu hướng Hoàng hậu, đôi mắt sáng lên “Đêm nay, ta nhất định sẽ mất ngủ, Hoàng hậu cần phải phụ trách a”

 

“A?”

 

“Ha ha ha” tiếng cười theo làn gió nhẹ thổi qua

 

Tuấn Tú cũng không yếu thế “Hoàng thượng nếu mất ngủ, truyền thái y kê‘an miên’ dược a(thuốc ngủ), một lọ là đủ, hoặc là, hậu cung ba nghìn chẳng lẽ cũng không đủ làm cho Hoàng thượng trầm miên sao ”

 

Bộ dạng không chịu thua, Phác Hữu Thiên cũng là thật hoài niệm, cũng không bước tới “Này ba nghìn, ta cũng không nghĩ muốn”

 

“Vậy ba trăm nghìn, bốn nghìn, người mới xuất hiện lớp lớp, Hoàng thượng có mới nới cũ đều là từ xưa đến nay đạo lý không thay đổi ” quyệt cái miệng nhỏ nhắn đáp lại.

 

Cái gì! Rõ ràng là lời trong miệng Hoàng hậu, biến hắn thành một kẻ đa tình như vậy, khơi mào mi “Tại đây Thiên Dư quốc, có lẽ sẽ thay đổi”

 

Hoàng hậu khinh thường nở nụ cười, nghe được Phác Hữu Thiên cũng muốn phân cao thấp “Hoàng hậu chưa bao giờ mất ngủ sao?”

 

“Đương nhiên , ta nuốt trôi liền ngủ được, Phật tổ lưu ở trong lòng, không giống Hoàng thượng”

 

“Ta làm sao” thật muốn nghe cái miệng nhỏ nhắn của cậu còn có thể nói cái gì

 

“Hoàng Thượng nhật lí vạn ky, này ba nghìn đều muốn Hoàng thượng, Hoàng thượng lại không thể nhất nhất trấn an, tạo thành oán khí quá sâu, Hoàng Thượng không mất ngủ mới là lạ”

 

Phác Hữu Thiên dừng không được , bước lên phía trước “Kia Hoàng hậu có từng oán ta?”

 

Tuấn Tú dừng miệng, không biết trả lời thế nào, Hoàng Thượng khẩu khí lớn, cậu nhất thời ngữ trất, không biết nên nói cái gì .

 

Thấy cậu không trả lời, trong lòng ẩn ẩn phỏng đoán” Có khi nào Hoàng hậu cũng sẽ ghen không, Hoàng hậu có hay không nghĩ tới. . . . . .

 

“Ta mới không đâu, ta vốn không thích dấm chua , chua như vậy, ta thích đường” cấp ý giải thích, Hoàng Thượng thay đổi thật là kỳ quái, hai người cùng một chỗ, không khí sẽ biến làm cho người ta không thể lạnh nhạt, Phác Hữu Thiên nhịn không được nở nụ cười “Hoàng hậu có lối suy nghĩ thật nhảy vọt , ta đều không thể đuổi kịp, lúc là thế này, lúc khác lại thế kia”

 

“Rõ ràng là ngươi nói mất ngủ!”

 

“Ta đã thật lâu không chạm qua các nàng , bởi vì ta không muốn” hắn không biết vì cái gì đem loại sự tình này nói cho hoàng hậu.

 

Tuấn Tú nghe hiểu được , nghĩ tới chuyện này cùng ta có quan hệ gì đâu, chính là còn muốn hỏi vì cái gì “?”

 

Nhìn thấy ánh mắt nghi vấn của Hoàng hậu, hắn cũng nói không rõ, đành phải hàm hồ nói “Có thể là do mệt”

 

Tuấn Tú đại khái hiểu được, gật gật đầu, trước kia ở quý phủ có nghe ca ca nói qua, nam nhân mỗi khi mệt mỏi có thể uống thang thuốc bổ, “Hoàng Thượng, có thể kêu thái y bốc chút thuốc bổ Đông y, ân, ví dụ như ‘Dâm Dương Hoắc’ hầm, ‘Câu Kỷ’ thang, ‘Thập Toàn Đại Bổ’ cao”*

 

* Dâm Dương Hắc, Câu Kỷ, Thập Toàn Đại Bổ: Là những cây dùng làm thuốc bổ thận, tráng dương… nói chung giống như chữa bệnh yếu sinh lý vậy( mọi người có thể gg để biết thêm chi tiết =))

 

————————————————–

 

Dodo: Lối suy nghĩ của Hoàng hậu quả nhiên nhảy vọt =))

Advertisement

6 thoughts on “Ngự Ba Ngàn Chương 19 (Trung)

  1. Mãi mới thấy a Thiên sáng dạ ra, đã biết dùng hành động thể hiện. N mà tú tú vãn ngốc lắm a ạ, cần phải dùng bp mạnh hơn :3 Mà a ko cần uỷ khuất đâu, ko đc hôn đầu tiên thì bắt e í lấy lần đầu tiên bù cho vậy
    Mà kim hậu đg là hơn người, suy nghĩ thật nhảy vọt quá, a bảo mất ngủ là bạn í nghĩ ngay đến thuốc bổ thận trg dương chứ =))
    Park hoàng sắp đc chiêm ngưỡng dung nhan thật của tú tú hả n, chắc fai nhờ đến sự can thiệp của bên t3 nhỉ. Hóng hóng ❤

  2. ai da fic ngay cang hoi hop hap dan roi, khong biet bao gio anh chun moi thay mat em su

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s