Bánh bao nhà ai

Bánh bao nhà ai chương 2


Bánh bao học đi

 parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

jonghyun_in_the_watermelon_by_sukeball-d3ipf0o

 parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Bánh Bao được một tuổi hai tháng thì bắt đầu học đi, hai cái chân nhỏ trắng nõn như ngó sen đứng run rẩy, cánh tay bé bé núc ních dùng sức cầm lấy bàn tay to hơi lành lạnh của cha nhóc.

 

“Bước một bước được một quả táo tàu ngâm rượu, bước hai bước được một quả mơ, bước ba bước được một quả đào, bước bốn bước được một quả khế, thuận lợi tự mình đi không ngã, được một quả dưa hấu.” Không quan tâm Bánh Bao nhà mình có hiểu hay không, Ô Thuần Nhã mở miệng nhắc nhở.

 parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu 

Bánh Bao mắt to nhìn môi cha nhóc mở ra khép lại, bĩu môi, móng thịt buông tay cha nhóc ra, miệng đặc hơi sữa tức yêu cầu, “Muốn thơm thơm, thơm thơm.”

 parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã vui vẻ, ôm khuôn mặt non mềm của Bánh Bao, tặng cho nhóc một cái thơm phần thưởng vang dội, “Chụt!” (╯3╰)!

 parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu 

Bánh Bao không hài lòng xoắn xoắn tay, đầu ngón tay ngắn ngủn chuẩn xác chỉ lên môi, “Ở đây cơ.”

 parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Khóe miệng tươi cười của Ôn Thuần Nhã rút xuống, sau đó, dưới ánh mắt dõi theo đầy chờ mong của Bánh bao, hung hăng cướp đoạt nụ hôn đầu tiên của con mình!

 

Bánh Bao vừa lòng, buông tay cha mình ra, đi lại một vòng, cực kì chắc chắn.

 parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Nhóc đắc ý, cha nhóc đen mặt.

 

Này là học từ ai đây! Ấy vậy mà mới một tuổi nhiều hơn tí xíu đã biết tính toán thiệt hơn! Mới nhú ra sáu cái răng Bánh Bao đã biết giấu tâm tư! Đây rốt cuộc là nòi giống của ai! Đây khẳng định không phải con tui! Quá không thuần khiết quá không lương thiện! (Nòi từ bố nó chứ ai!)

 parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Không nhìn cha mình ai oán rối rắm, Bánh Bao quỳ rạp trên mặt đất cùng quả dưa hấu cân nặng không khác nhóc lắm (22 cân = 11kg), sống chết ôm lấy nó, lăn qua lăn lại, lăn lại rồi lăn qua.

 

“Ăn ăn.” Nhóc ngửa đầu, lăn đến bên chân cha nhóc. (﹃) nước miếng rớt tứ tung.

 

“…” Ô Thuần Nhã đầu đầy hắc tuyến, không chỉ bị lừa hôn, còn bị lừa mất một quả dưa hấu, thực quá bi thương.

 

(╯﹏╰)b(╯﹏╰)b(╯﹏╰)b(╯﹏╰)b(╯﹏╰)b(╯﹏╰)b(╯﹏╰)b(╯﹏╰)b

 parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Bánh Bao hai tuổi ra sức giẫm đạp cái chân vừa nhỏ vừa ngắn, lôi kéo cha nhóc đi qua các gian bán đồ ăn vặt trong siêu thị, chỉ nhìn không mua.

 

Cha nhóc bế Bánh Bao lên, đã đi qua gian bánh quế chocolate bốn lần rồi, cậu cầm hai túi bỏ vào xe đẩy, một tay bế Bánh Bao ánh mắt đang thẳng tắp nhìn chằm chằm vào túi bánh trong xe, một tay chậm rãi đẩy xe đẩy đến khu thực phẩm.

 

Cậu vừa đi vừa hỏi Bánh Bao, “Muốn ăn gì sao không nói với cha?”

 parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Cánh tay nho nhỏ của Bánh Bao quàng lên cổ cha nhóc, cái mông nhỏ ngồi lên cánh tay cong lên của cha, khuôn mặt trắng trẻo non mềm vô cùng thân thiết cọ lên khuôn mặt đẹp trai, nhóc non nớt nói, “Cha nghèo rớt, con ngắm mơ giải khát* là đủ rồi.” (*như kiểu nhìn cá gỗ chép miệng tưởng tượng là ăn no rồi đó)

 

Nghiêng đầu thơm lên mặt Bánh Bao, Ô Thuần Nhã không nói gì, trong lòng lại thấy chua xót. Không thể cho Bánh Bao một cuộc sống đảm bảo vẫn luôn là điều khiến cậu khổ sở.

 

“Cha?” Tuy Bánh Bao thông minh, nhưng dù sao nhóc vẫn còn quá nhỏ, cho nên không biết lời của mình đã tạo nên ảnh hưởng thế nào với cha nhóc. Nhưng đột nhiên cha nhóc trầm mặc khiến nhóc cảm thấy hơi hơi bất an.

 

“Sao? Còn muốn ăn gì? Mua một cái bánh hoa quả cho Bánh Bao ăn sau bữa cơm được không?” Bế con đến quầy bán điểm tâm, cậu chỉ chỉ bánh ngọt đủ màu sắc bên trong, hỏi.

 

Nhóc nghiêng đầu nhìn nhìn, sau đó quay lưng về phía quầy, tựa đầu vào vai cha nhóc, miệng đáp đầy quyết tâm, “Nhắm mắt làm ngơ, không nhìn thấy, không muốn ăn!”

 

Ô Thuần Nhã khẽ cong khóe miệng, cậu vỗ vỗ lưng con, nói với người bán hàng hai mắt lóe tim hồng, “Cho tôi một bánh dây tây cỡ nhỏ.”

 

Bánh Bao nghe mà vui vẻ xiết bao, nhóc cạp lên mặt ba nhóc một cái, giọng nói mềm nhẹ đáng yêu kêu lên, “Yêu cha nhất, cảm ơn cha!”

 parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Một lớn một nhỏ tay nắm tay chậm rãi đi đến quầy thu ngân, trên đường đi thu hút hết sự chú ý của mọi người, có người còn nghi hoặc, lẽ nào hai anh em đi mua đồ ăn? Người lớn ôn nhuận đứa nhỏ khả ái, hẳn là có con từ khi còn rất trẻ.

 

Ô Thuần Nhã nghe thấy không phản bác cũng không để ý, nhưng Bánh Bao lại không vừa lòng, liên tiếp kéo cậu gọi cậu là cha, đây là cha nhóc, không phải anh trai đâu! Chính là người cha duy nhất của nhóc!

 parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Người thu ngân đứng trước quầy, Bánh Bao đi bập bễnh, tay chìa tờ tiền giấy màu hồng, cười đáng yêu nhu thuận với người thu ngân, người thu ngân nhìn vẻ mặt kia của nhóc liền cho nhóc hai cái kẹo que.

 

Bánh Bao cầm kẹo, nói cảm ơn, sau đó cầm tiền thừa đem về cho cha, đi được hai bước thì quay đầu lại, bi bô hô, “Chị tiểu mĩ nhân hẹn gặp lại, lần sau em muốn kẹo nổ nha!”

 

Để lại một đám người dở khóc dở cười.

 

———————————————————————————-

 

bonus

1387523_1364005525lkS2táo ngâm rượu

.

T1N_UVFmxbXXXXXXXX_!!0-item_pic.jpg_210x210bánh quế chocolate

.

9427527

bánh dâu

.

CMS_130123142723141_0E_600x400

kẹo nổ

(nước miếng tui sắp tuôn rơi ~)

Advertisements

8 thoughts on “Bánh bao nhà ai chương 2

  1. thằng nhóc này đáng yêu giống baba ranh ma giống ông bố xấu xa(tạm gọi vậy)
    rút cục là ông ba kia bao giờ mới xuất hiện đây. tội nghiệp baba của nhóc vừa đi học vừa nuôi nhóc chắc cực lắm. cơ mà bạn ý chắc cũng ra trường rồi chứ nhỉ? ra trường đi làm biết đầu lại đầu quân cho ông ba xấu xa kia chứ chả chơi.

  2. tui nhớ hình như 10 cân trung quốc là bằng 5 cân quốc tế (VN) đó :3

    1. ừa đúng r đó, 1 cân trung = 0,5 kg thường. Cơ mà tại lúc ấy tui lười quá, để giờ sửa lại luôn ~

    2. ú, chẳng cần sửa đâu, cô note cho bạn khác biết thôi. mình đang đọc truyện tung của mà hihi

    3. à tại chương sau đều có đổi, tính sửa lại từ lâu rồi mà lười ko biết mò lại từ chương nào thôi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s