Bánh bao nhà ai

Bánh bao nhà ai chương 10


10, Bánh Bao khôn vặt :

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

FMSTFIS12

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã cất laptop vào túi, nhìn Bánh Bao như cái đuôi nhỏ vẫn theo sau mình từ nãy tới giờ, cậu thở dài bất đắc dĩ, nhéo cái mũi hếch của nhóc: “Lại làm sao rồi?”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Bánh Bao bĩu môi, quay đầu nhìn Tư Không Viêm Nghiêu rồi lại quay lại: “Chú bố đưa cha về nhé?”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Cảnh Hoán choáng nhẹ, thiệt tình nhóc không thích ứng cách xưng hô này cho nổi, đã thế cái vẻ mặt hưởng thụ của chú hai là sao hả!

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã bế nhóc, cúi đầu hôn lên cái trán trơn bóng của nhóc: “Rồi rồi rồi, cha đã biết, con mau đi ngủ đi.” Thấy mắt con díu cả lại, cậu vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Cậu bế ngang đứa con béo ị, nhẹ nhàng đung đưa, có thể do hôm nay Bánh Bao liên tục phấn khích không ngừng nghỉ, nên nhóc chốc lát đã ngủ say, miệng chu chu ngáy khò khò. Ô Thuần Nhã thơm má con, đặt Bánh Bao lên giường, nghiêng đầu thấy Tư Không Cảnh Hoán đang ngoan ngoãn nhìn hai người, cậu cũng lại gần hôn lên trán nhóc, thấy nhóc kinh ngạc mở to mắt, Ô Thuần Nhã cười khẽ chúc: “Ngủ ngon.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Cậu nhỏ đẹp giai hai má ửng hồng, gật đầu: “Ngủ ngon, chú hai phải đưa chú về nhà.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Viêm Nghiêu cong miệng: “Ngủ đi.” Y thuận tay búng trán nhóc một cái.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Tạm biệt.” Tư Không Cảnh Hoán vẫy tay, nhắm mắt lại, hôm nay nhóc chịu quá nhiều kích thích rồi, phải nghỉ ngơi thôi.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã xách túi lớn túi nhỏ, một túi laptop, một túi sách, cộng thêm ba cặp lồng giữ ấm…

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Viêm Nghiêu vươn tay, cầm túi laptop và túi sách ở tay trái cậu, sau đó đi trước.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã sửng sốt, ngẩng đầu nhìn bóng dáng to cao kia, cậu mỉm cười, xem ra người này cũng không lạnh lùng như vẻ bề ngoài.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ở cổng bệnh viện, Ô Thuần Nhã trộm nhìn người đàn ông không nói tiếng nào đứng bên cạnh mình, đành mở lời trước phá vỡ trầm mặc, cậu sợ nếu mình không nói gì, hai người sẽ cứ đứng đờ ra như vậy mất.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Ừm… anh Tư Không…” Ô Thuần Nhã căng thẳng liếm cánh môi khô khốc, cậu không quen ở cạnh người có tính tình như này lắm…

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

(⊙_⊙)? Tư Không Viêm Nghiêu vẻ mặt mờ mịt, y không hiểu sao người này không bắt taxi lại gọi mình làm gì.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã ho nhẹ một cái, cười lễ độ: “Tôi thấy hay để tôi về trước đi, tạm biệt anh Tư Không.” Cậu vươn tay định lấy đồ từ tay y, lại bị người đàn ông tránh đi.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Tiễn cậu.” Hai từ lạnh lẽo đập loảng xoảng vào gáy Ô Thuần Nhã, lạnh quá.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã tự nhắc nhở bản thân không được phát run, bĩu môi: “Chúng ta không về cùng một hướng, cũng đã muộn rồi, không cần phiền anh đâu.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Viêm Nghiêu cau mày, không hài lòng với cách xưng hô và việc từ chối để mình tiễn cậu của cậu: “Bánh Bao.” Ý của y chính là Bánh Bao bảo y đưa cậu về.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Khóe miệng Ô Thuần Nhã run rẩy, hiểu lời người này nói sao mà khó cho cậu quá. Cậu đột nhiên buồn bực, dù chính cậu đã đồng ý với Bánh Bao, nhưng để một người đàn ông mới gặp lần đầu đưa mình về, coi bộ không được thích hợp cho lắm. Cậu lắc đầu tỏ ý từ chối, nói gì cũng vô dụng, cậu không muốn, hứa với Bánh Bao rồi đành áy náy xin lỗi thôi. Chịu, ai biểu cậu làm một người cha có chính kiến thế chứ, không nghe lời đứa nhỏ xấu xa đó cũng được.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Đang lúc hai người giằng co, một chiếc Bentley chậm rãi dừng lại, cửa kính hạ xuống, lộ ra một khuôn mặt giống Tư Không Viêm Nghiêu tới bảy tám phần.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Sao vậy?” Tư Không Đặc Dương mới tan tầm, cơm tối còn chưa ăn đã vội chạy đến bệnh viện thăm con. Không ngờ gã lại thấy em trai nhà mình đang đứng cùng một chàng trai khá ưa nhìn, hơn nữa còn rất thân mật.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Không có gì.” Tư Không Viêm Nghiêu chả thèm liếc anh mình một cái, cặp mắt chim ưng vẫn nhìn Ô Thuần Nhã, buồn bực vì bị cậu từ chối.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Bị Tư Không Đặc Dương dùng ánh mắt như nhìn thú quý hiếm đánh giá từ trên xuống dưới, Ô Thuần Nhã cảm thấy khá áp lực, cậu thầm nghĩ, người này thật bất lịch sự.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Viêm Nghiêu bước lên phía trước Ô Thuần Nhã, vừa lúc che người cậu, Tư Không Đặc Dương nhướn mày, uây, đây là bảo vệ đồ ăn sao? Lần đầu đó nha!

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Đi.” Từ này rõ ràng là nói với Ô Thuần Nhã, y kéo người đi về phía đối diện, dù sao y và anh trai cũng không có gì để tán gẫu, hơn nữa nhất định y phải hoàn thành chuyện đã hứa Bánh Bao .

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã xấu hổ bị người ta lôi đi, chỉ có thể cười cứng nhắc, gật đầu với người trong xe xem như chào hỏi, sau đó bị kéo đi. Bởi vì người nào đó bước chân quá dài, cậu chỉ có thể chạy hai bước nhỏ để theo kịp.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Đặc Dương nhìn bóng dáng hai người, đảo mắt, mở miệng: “Tìm một chỗ đậu xe, tôi đi xem Cảnh Hoán.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Trạch Vũ ngủ một lúc, cảm thấy dưới đệm khó chịu, có cái gì đấy là lạ. Nhóc thò móng béo mò xuống sờ sờ, cái rồi ngồi bật dậy.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Phòng bệnh tối như mực, nhóc lại tiếp tục duỗi tay sờ, âm ẩm ươn ướt, làm đôi mắt đang lờ đờ buồn ngủ lập tức trợn to, nhóc quay đầu nhìn Tư Không Cảnh Hoán đang ngủ say ở giường bên cạnh, thấy nhóc ấy không bị động tác của nhóc đánh thức, liền đỏ bừng mặt bò xuống giường, cẩn thận kéo cái chăn nhóc mới nằm xuống, sau đó nhấc đôi chân một mẩu chạy đến giường Tư Không Cảnh Hoán, chớp chớp mắt, mím môi, lắc lắc người đang say ngủ.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Ừm? Bánh Bao?” Tư Không Cảnh Hoán mơ mơ màng màng hé mắt, khó hiểu nhìn Bánh Bao.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Bánh Bao chớp mắt to ngập nước, xoay xoay thân mình mập mạp, khuôn mặt đỏ bừng giờ nóng hầm hập, hỏi: “Anh, em ngủ với anh có được không?”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tưởng Bánh Bao sợ ngủ một mình, Tư Không Cảnh Hoán gật đầu, đỡ nhóc lên giường, để nhóc nằm cạnh mình, sau đó vươn tay ôm nhóc, ngủ tiếp.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Bánh Bao đắc chí, như vậy sẽ không ai phát hiện chuyện nhóc tè dầm đâu.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Đặc Dương đẩy cửa phòng bệnh của con, tối như mực, chỉ có thể thấy cái bóng trên giường bệnh, gã nghi hoặc nhíu mày, hai tháng không gặp, sao gã lại cảm thấy hình như con mình béo ra?

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Gã bước đến giường mới biết, thì ra con mình đang ôm chặt một bé con khác, đứa nhỏ này ở đâu ra vậy?

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Hai đứa bé trên giường còn chưa ngủ say, hoặc có thể do ánh mắt của Tư Không Đặc Dương quá có tính xâm lược, Tư Không Cảnh Hoán mở mắt, lập tức hoảng sợ.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Bạn nhỏ Ô Trạch Vũ cũng mở to mắt, chỉ thấy trước mắt có một vật gì đen đen, lông xù xù, hù chết người!

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“A~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Có quái vật ~!!!!!!!!” X﹏X

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

2 thoughts on “Bánh bao nhà ai chương 10

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s