Bánh bao nhà ai

Bánh bao nhà ai chương 16


parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

v27iaqpu

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã cuống quýt nhặt tách nước lên, sau đó vội vàng đứng dậy cầm khăn lau nước trà trên bàn, sắc mặt tái nhợt.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Viêm Nghiêu nhìn cậu luống cuống tay chân thu dọn,  đưa mắt về phía Bánh Bao còn say ngủ. Y đã nhận định đứa bé này có quan hệ với mình, vừa nãy nói vậy chỉ là muốn thử một chút, kết quả được thấy phản ứng này của cậu. Xem ra đứa bé không phải là con ruột của cậu, hoặc có thể nói người này biết rõ thân thế của nhóc con.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Viêm Nghiêu nhẹ nhàng gõ tay lên mặt kính, âm thanh kia rất nhỏ, lại khiến Ô Thuần Nhã càng đứng ngồi không yên.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Cậu nhíu chặt mày, trong lòng bối rối không thôi, thậm chí còn bối rối hơn cả khi biết mình mang thai.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Lúc này, cậu đã chẳng còn nét ôn hòa, điềm đạm thường ngày. Ô Thuần Nhã cau mày, mím chặt môi, nom có vẻ kiên cường hơn rất nhiều, hệt như một con thú mẹ muốn bảo vệ con của mình, kiên quyết lại quật cường.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Viêm Nghiêu nhướn mày, hứng thú được khơi lên, y không ngờ cậu còn một mặt như vậy.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Sao lại không nói gì?” Tâm trạng Tư Không Viêm Nghiêu đang rất tốt, khóe miệng cong lên nụ cười ác ý, thở ra một câu khiến người ta bực mình.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã rất muốn ném khăn lau vào mặt y, người này thật quá đáng!

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Đầu tiên là vô duyên vô cớ quấy rầy cuộc sống của cậu và Bánh Bao, sau đó không hề báo trước nói ra câu kia, nếu là người hơi nóng tính đảm bảo sẽ không nhịn được, huống chi người đàn ông này còn đến giành Bánh Bao với cậu!

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Anh muốn tôi nói gì!” Đôi mắt vốn luôn chứa ý cười nhàn nhạt giờ trợn tròn, tựa như một con mèo nhỏ kích động, nhìn kiểu gì cũng khiến người ta muốn tiếp tục bắt nạt cậu.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Viêm Nghiêu không vì ngữ điệu của cậu mà thay đổi sắc mặt, ngược lại còn cười đầy thâm ý: “Cậu nói xem?” Người này tức giận trông thật thú vị, đã phẫn nộ lắm rồi mà vẫn cố kiềm chế, rất đáng yêu.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Không biết.” Ô Thuần Nhã cắn môi, căng thẳng đến mức hai tay lạnh toát.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Viêm Nghiêu chậm rãi nhấp một ngụm trà, khẽ gật đầu, vừa rồi ăn cơm toàn ăn thịt, giờ uống chút trà hoa nhài, cảm giác thoải mái hơn nhiều.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã chỉ muốn nhảy lên cắn chết người đàn ông trước mặt, thật đáng ghét. Sao cái cảm giác như bị treo lơ lửng này lại đáng ghét thế chứ!

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Rốt cuộc anh muốn nói cái gì!” Cậu vô thức nâng giọng.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Viêm Nghiêu quay sang nhìn Bánh Bao, tỏ vẻ không đồng ý nói với Ô Thuần Nhã: “Suỵt…”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“…” Ô Thuần Nhã sắp bị thái độ không nhanh không chậm của y làm cho tức chết rồi.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Thấy thời khắc hợp lí đã đến, Tư Không Viêm Nghiêu mở miệng, hiếm có nói được một đoạn dài: “Sau lưng đứa bé này có một cái bớt, là cái bớt chỉ di truyền cho người trong gia tộc tôi, thậm chí trong gia tộc tôi cũng đã rất hiếm có. Cậu đừng có ý định phủ nhận, cậu chăm sóc nó mấy năm nay hẳn là biết trên người nó có gì.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã cảm thấy đầu mình như nổ tung, đương nhiên cậu biết trên người Bánh Bao có bớt, nhưng cậu chưa bao giờ ngờ tới, cái bớt kì quái kia lại là căn cứ chính xác để người đàn ông này phán đoán ra sự thật, lúc này, sắc mặt cậu đã không thể dùng từ tái nhợt để hình dung, mà phải gọi là mặt cắt không còn một giọt máu.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Viêm Nghiêu thấy sự không thể tin trong mắt cậu, nói tiếp: “Mấy năm trước nhu cầu của tôi rất lớn, cho nên có rất nhiều phụ nữ.” Ý câu này là, không biết Bánh Bao do người phụ nữ nào sinh ra, càng không biết vì sao nhóc lại được Ô Thuần Nhã nuôi nấng.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Đến đây, Ô Thuần Nhã đã hoàn toàn nổi giận, cậu không mấy để ý chuyện rốt cuộc Bánh Bao là con ai, nhưng cái người đàn ông này, hiện tại lại có thể ngang nhiên chạy đến trước mặt cậu dõng dạc nói những lời như vậy, có phải y muốn nói y căn bản không nhớ đã từng làm gì với cậu? Năm đó vì say rượu làm bậy, cậu buộc phải rời khỏi nhà, sống dở chết dở, một thân một mình nuôi con, cả thể xác lẫn tinh thần đều chịu giày vò, những điều ấy y đều không biết, vậy mà lại ở đây phủ nhận sự tồn tại của cậu, y dựa vào cái gì!

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã hít sâu một hơi, tự nói với bản thân mình phải kiên cường lên, mấy năm nay đều khó khăn đến vậy, cậu sẽ không chịu thua người đàn ông này.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Cho dù nó là con anh thì sao? Nhà các anh có di truyền, chỉ bằng thứ này anh đã nhận nó là con anh? Có phải quá đơn giản rồi không?”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Viêm Nghiêu rút ra tờ chi phiếu, thản nhiên nói một câu: “Cậu muốn ít hay nhiều, tùy ý viết đi.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Anh cút đi cho tôi!” Ô Thuần Nhã nổi điên.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Giọng nói Ô Thuần Nhã vốn trong trẻo, nhẹ nhàng, sống hơn hai mươi năm trên đời, đây là lần đầu tiên cậu lớn tiếng như vậy, có vẻ rất chói tai.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Bánh Bao tỉnh giấc, mơ màng dụi mắt, sau đó nhìn thấy cha mình mặt mũi trắng bệch, há to miệng thở dốc.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Cha, cha làm sao vậy?” Bánh Bao vừa ngủ dậy, giọng nói mềm mềm thân thiết khiến Ô Thuần Nhã không nén được cảm xúc.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã đi đến giường ôm chặt Bánh Bao vào lòng, đôi mắt đen trong vắt nhìn thẳng Tư Không Viêm Nghiêu: “Nó là con tôi, anh có muốn cũng không thể cướp nó khỏi tôi!”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Đây là lần đầu tiên Bánh Bao thấy cha kích động như vậy, đôi tay đang ôm lấy nhóc cũng run rẩy, nhóc khó hiểu nhìn Ô Thuần Nhã, cặp mắt mê man ánh lên màu xanh lục.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Viêm Nghiêu vẫn luôn chú ý tới hành động của nhóc con, đương nhiên có thể thấy rõ vẻ mặt nhóc khi chuyển sang nghiêm trọng, giờ y càng khẳng định, đứa nhỏ này tuyệt đối là con mình. Di truyền rõ ràng nhất của nhà Tư Không không chỉ có cái bớt, mà còn ở đôi mắt xanh biếc, tuy bình thường rất khó nhận ra, nhưng chỉ cần kích động, sự khác biệt sẽ xuất hiện.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Cha…” Bánh Bao cất tiếng gọi như tiếng mèo con, ôm cổ Ô Thuần Nhã, cọ cọ khuôn mặt nho nhỏ vào hai má lạnh như băng của cha, nhóc có thể cảm giác được cha đang sợ hãi, nhưng nhóc không rõ, có cái gì phải sợ?

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã bình ổn cảm xúc, cậu không muốn con bị dọa.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Cha không sao.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Viêm Nghiêu đứng lên, đi tới bên giường, Ô Thuần Nhã lập tức cảnh giác nhìn y.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Cậu được phép lo lắng.” Dáng vẻ như có thể xù lông bất cứ lúc nào này của cậu, thật sự là làm người ta rất rất muốn hung hăng bắt nạt cậu.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Cút!” Ô Thuần Nhã một tay ôm Bánh Bao, một tay chỉ ra cửa, lại một lần nữa bỏ qua từ ngữ văn minh, cậu không muốn cùng dưới một mái nhà với người đàn ông này thêm một giây phút nào nữa.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Viêm Nghiêu cũng không tức giận, y xoa đầu Bánh Bao, sau đó cầm áo khoác, xoay người rời đi.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Y mở cửa, trước khi đi lại quay đầu cười ẩn ý với Ô Thuần Nhã.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã đang ôm Bánh Bao trong lòng, bất thình thình run mạnh một cái.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

8 thoughts on “Bánh bao nhà ai chương 16

  1. * nghiến răng* hừ hừ TKVN, tên kia, tên kia cuối cùng phải hối hận, hừ, cuối cùng vẫn làm thê nô 😦 Nếu bà tác giả ko cho HE, mà thành BE thì thương bé Nhã quá đê 😥

    1. hehehe em đọc Qt rồi, mà nhãi không kĩ nên mò qua nhà ss đọc này :* đọc QT đã thấy tên này vô sỉ, đọc edit thấy vô sỉ hơn :v

  2. Tính ra nếu tranh chấp đúng thì bạn Nhã có được bánh bao, nhưng mà nhà của đại ca Viêm Nghêu gia thế quá lớn nên bạn Nhã không có hy vọng—> bám đùi bố của bánh bao đi.
         ∧_∧ ∩
         (。・ω・)ノ
         ( つ /
         (  ノ
         (/(/
         ☆
     ☆   │   ☆
      \      /

  3. Tư Không Viêm Nghiêu thấy sự không thể tin trong mắt cậu, nói tiếp: “Mấy năm trước nhu cầu của tôi rất lớn, cho nên có rất nhiều phụ nữ.”
    Phải cmt vì tuk khúc này quá,hg biết về như thế nào nhưng h thì chỉ mún đấm ảnh cái ạ,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s