Bánh bao nhà ai

Bánh bao nhà ai chương 31


10570514_744389548949050_7276302882476469070_n

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã trong bếp bận bịu mấy tiếng, cũng không làm gì phức tạp, buổi sáng cậu đã ủ sẵn bột bánh, giờ tay chân lưu loát chuẩn bị nhân, làm cho hai nhóc Bánh Bao và Cảnh Hoán ít bánh bao hấp. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Bởi vì làm cho hai đứa nhỏ, cho nên bột bánh mềm mềm đều được tạo thành các loài động vật nhỏ đáng yêu, nhím con, thỏ con, cún con, mèo con vân vân các loại. Cậu còn cẩn thận ép nước rau chân vịt, cà rốt, bí đỏ, khoai lang tím, rồi cùng trộn với bột, tạo thành các khối bột nhiều màu. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ngửi thấy mùi thơm, Tư Không Cảnh Hoán ngồi không yên, chầm chậm đi đến phòng bếp, nhìn thấy Ô Thuần Nhã đang đưa tay lau vết bẩn dính trên mặt.

 parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Chú ơi, món gì đây ạ, thơm quá đi.” Cảnh Hoán chun mũi ngửi, nuốt nước miếng hỏi. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Ha ha, chú làm ít bánh bao nhiều màu cho con và Bánh Bao, chờ một chút, lập tức xong ngay đây.” Nhéo nhéo mũi nhóc, Ô Thuần Nhã đứng thẳng đấm đấm thắt lưng, vừa rồi cúi người nặn bánh bao, nên giờ thắt lưng cậu hơi đau nhức. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Đang nói chuyện, quản gia Tào cầm điện thoại không dây đưa cho Ô Thuần Nhã, “Nhị thiếu gia tìm cậu.” 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Cười với quản gia Tào, cậu nhận điện thoại nhẹ giọng nói, “Là tôi đây.” 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Cha! Bánh Bao đói!” Chất giọng mềm nhẹ non nớt của Bánh Bao vang lên từ đầu bên kia, Ô Thuần Nhã cười khẽ, cậu có thể tưởng tượng biểu tình của nhóc con đáng thương chừng nào. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã dắt Cảnh Hoán Thuần vào phòng khách, cười Bánh Bao, “Trưa không ăn cơm no sao?” 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Bánh Bao nhỏ nằm bò trên bàn làm việc bằng gỗ mun của Tư Không Viêm Nghiêu , chổng mông đè lên tay bố nhóc, bất mãn chu miệng, “Cơm ở căng tin của công ty bố không thể ăn được, cha ơi, con đói quá.” 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Viêm Nghiêu  nâng tay vỗ vỗ mông nhóc, tên nhóc này không thích ăn đồ trong căng tin, y đã nói sẽ đưa nhóc ngoài ăn rồi, nhóc còn không đồng ý, vậy mà giờ lại đi mách với cha nhóc. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Lấy điện thoại từ móng thịt của Bánh Bao, Tư Không Viêm Nghiêu nói vào điện thoại, “Hôm nay bận, đến đưa cơm.” 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã giật giật khoé miệng, vừa định cự tuyệt thì bên kia đã cúp máy. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Cảnh Hoán ngẩng đầu nhìn cậu, khó hiểu kéo kéo tay áo cậu, “Là Bánh Bao ạ?” Vừa rồi nhóc nghe được giọng Bánh Bao. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Ừ, chú hai con tăng ca, Bánh Bao đói bụng, đợi chút nữa chú mang cơm đến cho nó.” Ô Thuần Nhã thở dài, nói với nhóc đầy bất đắc dĩ.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Cảnh Hoán gật đầu, “Bảo lái xe đưa chú đi.” Nhóc vẫn luôn lo lắng cho Bánh Bao, muốn em ấy có cơm canh nóng hổi ăn. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Đã biết, thưa tiểu thiếu gia.” Điểm điểm mũi nhóc, Ô Thuần Nhã xoay người đi vào phòng bếp, bánh bao hấp đã xong. Thôi kệ, dù sao làm cũng nhiều, đủ cho bọn họ ăn. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã chuẩn bị hai cặp lồng giữ ấm, mặc áo khoác lần trước Tư Không Viêm Nghiêu  mua cho, thu đến, chẳng mấy chốc thời tiết sẽ trở lạnh, thân nhiệt cậu vốn hơi thấp, cho nên khi mặc chiếc áo khoác dài mỏng màu kem này cũng không cảm thấy nóng. Nghĩ nghĩ cậu lại quay vào lấy thêm áo khoác cho Bánh Bao, sợ tối về trời sẽ lạnh. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Chú đi đường cẩn thận.” Cái miệng nhỏ nhồi đầy ự, Tư Không Cảnh Hoán thấy cậu đi ra liền phất phất móng nhỏ nói. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Ừ, con ngoan ngoãn ở nhà, ăn no nghỉ một chút rồi bảo quản gia Tào đỡ về phòng, không được tự mình cậy mạnh biết chưa.” Nhóc con này rất hiếu thắng, nếu không dặn dò nhất định nhóc sẽ tự đi về phòng. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Cảnh Hoán ngoan ngoãn cười gật đầu, cười với cậu. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Quản gia đưa hai cặp lồng giữ ấm chuyển cho Ô Thuần Nhã, “Tôi đã phân phó lái xe đưa cậu đi, cậu đi thong thả.” 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Cảm ơn.” Trên mặt mang theo tươi cười, Ô Thuần Nhã lễ độ cảm ơn. Cậu vẫn luôn khách khí như vậy. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Viêm Nghiêu  chăm chú đọc văn kiện rồi kí tên, sau đó ngẩng đầu nhìn Bánh Bao nhỏ ngồi một góc trên sofa ở đối diện chơi đất nặn. Y ngồi xuống bên cạnh nhóc, chỉ vào một vật thể đặt trên bàn, hỏi, “Đây là cái gì?” 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Bánh Bao không ngẩng đầu, hai cái tay be bé còn đang bận nặn, “Thỏ ạ.” 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

…Thỏ? Thỏ nhà ai lại đầu to người nhỏ, thỏ nhà ai lại màu tím như thế này! 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Còn đây?” Chỉ vào vật thể màu lam bên cạnh, Tư Không Viêm Nghiêu lại hỏi. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Mèo.” Lúc này nhóc con ngẩng đầu lên, mắt to lóe sáng đầy chờ mong nhìn bố nhóc. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“…Giỏi lắm, Bánh Bao làm tiếp đi.” 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Đối với việc con mình nặn cái này cái nọ, Tư Không Viêm Nghiêu  tuyệt đối sẽ không theo nhóc động thủ động não, ai quan tâm nhóc nặn ra hình dạng gì chứ, loại hình thủ công này y cũng không am hiểu. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã đến cửa chính của tập đoàn Tư Không thì xuống xe, ngẩng đầu nhìn tòa nhà chọc trời cao ngất, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy tòa nhà nào khí thế như thế.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Cậu nói lời cảm ơn với lái xe, “Anh về trước đi, không cần chờ tôi đâu.” 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Lái xe gật đầu, rời đi. Những người giúp việc ở biệt thự của Tư Không Đặc Dương đều là từ nhà chính của nhà Tư Không tới, cho nên việc xuất hiện một cậu trai trẻ và một đứa nhỏ khiến tất cả bọn họ đều ngạc nhiên. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Vẻ ngoài Ô Thuần Nhã rất thanh tú, cao 1m78, dáng người hơi gầy, càng khiến thân hình cậu thêm thon dài. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tiếp tân ở đại sảnh nhìn thấy cậu bước vào liền sửng sốt, thấy cậu đi về phía mình, cô mỉm cười hỏi, “Tiên sinh, xin hỏi ngài tìm ai?” 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã không biết chức vị của Tư Không Viêm Nghiêu , đành phải nói, “Tôi đến tìm Tư Không Viêm Nghiêu.” 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Dương Hân bị nụ cười của cậu mê hoặc,c mắt mấy cái, sau đó khi nghe thấy cái tên cậu nói thì khẽ nhíu mày, cao thấp đánh giá cậu, nhìn thì nhã nhặn lịch sự, chẳng lẽ cũng đến quyến rũ tổng giám đốc? 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tống Thụy vào cửa đã thấy tiếp tân đang nói chuyện với Ô Thuần Nhã, hắn đi tới đứng cạnh cậu, nhìn cậu một cái, rồi nói với Dương Hân, “Tôi đến tìm tổng giám đốc, hôm qua tôi đã tới rồi.” 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Dương Hân nhớ rõ hắn, cho nên gật đầu, “Tổng giám đốc đang ở trong văn phòng, anh có thể trực tiếp đi lên.” Vị này cô coi như biết, là tiểu công tử nhà họ Tống, nghe nói mới từ nước ngoài trở về, không ngờ cũng quen biết tổng giám đốc. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã nhướn mày nhìn Tống Thụy xoay người rời đi, tuy cậu chưa từng làm việc ở các công ty lớn, nhưng cậu biết những người này coi trọng gia cảnh. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Bị người ta coi nhẹ nhưng cậu cũng không tức giận, Ô Thuần Nhã rút điện thoại, đi đến một góc vắng, nhấn nút gọi. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Viêm Nghiêu  đang bế Bánh Bao ngồi trên sofa xem sách ảnh của trẻ con, Bánh Bao chỉ vào chú heo màu hồng nhạt hỏi, “Cha bảo đây chính là con, con còn lâu mới béo như nó, đúng không bố?” 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Viêm Nghiêu  cúi đầu nhìn khuôn mặt phúng phính tròn xoe của con, lại nhìn chú heo béo mà đầu ngón tay nho nhỏ thịt thịt của nhóc chỉ vào, gật đầu, “Con đẹp hơn nó.” Cũng béo hơn, nhưng vế sau y không nói ra, nếu không con lại giận lẫy. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Lúc này di động của Tư Không Viêm Nghiêu kêu lên, vừa thấy tên người gọi y đã lập tức nghe máy, “Tới rồi?” Trong giọng nói còn có chút kinh hỉ. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Ừ, ở dưới lầu.” Ô Thuần Nhã bất thình lình nghe phải giọng điệu kia của y, không thích ứng kịp. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Tôi bảo thư kí xuống đón em.” Nói xong y cúp máy, đứng dậy gọi thư kí đi đón tiếp Ô Thuần Nhã. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Y đang định xoay người quay về văn phòng đã nghe có tiếng người gọi mình từ phía sau. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Anh Viêm Nghiêu ~” 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Viêm Nghiêu  nhíu mày, sao người này lại tới nữa. Hôm qua khi hắn tới y đã lấy cớ có cuộc họp quan trọng đuổi người đi, giờ lại đến làm gì. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Có việc?”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tống Thụy tiến lên giữ chặt tay y, lắc lắc, hắn không hề để ý đến việc toàn thân Tư Không Viêm Nghiêu  đang tản mát khí lạnh. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Anh Viêm Nghiêu, hôm nay anh không phải họp nữa đúng không? Sắp đến giờ tan làm rồi, hay là buổi tối anh đi ăn với em đi, hôm qua em tìm được một nhà hàng chuyên đồ Thượng Hải rất đặc sắc, anh đi cùng em nhé.” Cặp mắt hoa đào to thiệt to nhìn Tư Không Viêm Nghiêu đầy chờ mong, khuôn mặt Tống Thụy rất giống búp bê, tuy hắn cố ý làm biểu tình này nhưng thật ra cũng được coi là đáng yêu. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Cơ mà đối với Tư Không Viêm Nghiêu, lúc này y chỉ thấy phiền toái, y ghét nhất là bị kẻ khác quấn quýt lấy mình như thế này, mặc kệ là nam hay nữ, nhất là khi một chàng trai trưởng thành 24 tuổi ở trước mặt mình làm vẻ mặt thẹn thùng đáng yêu, chỉ khiến y thấy chán ghét, nào có đáng yêu như con nhà mình?

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Tăng ca.” Nói xong, y liền đẩy cửa vào phòng. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Nụ cười trên mặt Tống Thụy cứng đờ lại, nhưng rất nhanh đã khôi phục bình thường, hắn đi theo Tư Không Viêm Nghiêu  vào văn phòng, “Vậy em chờ anh Viêm Nghiêu tan làm là được rồi, dù sao chút nữa anh cũng phải ăn cơm, em còn chưa đói, chờ anh bận xong cùng đi cũng được.” Hắn căn bản không phát hiện trong phòng còn một vật sống, trong mắt chỉ có mỗi bóng dáng Tư Không Viêm Nghiêu . 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Không rảnh.” Sắc mặt Tư Không Viêm Nghiêu  trầm xuống, nếu không phải đời trước nhà Tống và nhà Tư Không quan hệ không tồi, y đã sớm đá văng tên bám dai này. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Sao lại không rảnh, anh Đặc Dương nói gần đây anh cứ tan làm là trở về nhà, anh Viêm Nghiêu gạt em.” Tống Thụy ủy khuất mím môi, nếu hắn làm biểu tình này với người đàn ông khác, có thể còn được an ủi dỗ dành, đáng tiếc, Tư Không Viêm Nghiêu  không có hứng thú ấy. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Bạn nhỏ Ô Trạch Vũ híp mắt, người đàn ông chạy sau mông bố mình là ai? Lớn lên khá xinh đẹp, nhưng sao lại quấn người thế, không thấy sắc mặt bố lạnh ngắt rồi à! 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Cầm tập tranh để qua một bên, Bánh Bao ngồi trên sofa kêu, “Bố, bế con!” Đôi giầy thể thao của nhóc đã bị quăng đi từ lúc nào, lúc này tất cũng không đi, hai mẩu chân ụ thịt giẫm lên sofa lắc lư. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Viêm Nghiêu  khom người ôm nhóc ngồi lên người mình, trên tay còn cầm một chiếc tất hình con ếch xanh, ngốc nghếch đi vào cho nhóc, dáng vẻ thâm tình chuyên chú kia, nhìn không biết còn tưởng y đang kí kết hợp đồng gì quan trọng! 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Bánh Bao ngoan ngoãn để Tư Không Viêm Nghiêu  đùa nghịch, tuy rằng bị đùa nghịch rất không thoải mái, nhưng vì cần coi chừng người kia, nhóc nhịn! 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tống Thụy trợn to mắt, kinh ngạc nhìn một lớn một nhỏ trên sofa. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Đứa bé này là ai vậy?” Vừa rồi hắn nghe đứa nhỏ gọi anh Viêm Nghiêu là bố, không không không, nhất định không phải như hắn nghĩ đâu. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Con tôi.” Dường như muốn đả kích hắn, Tư Không Viêm Nghiêu  lạnh lùng trả lời. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Em…” 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Tổng giám đốc, người mà ngài bảo tôi xuống đón đã tới.” Thư kí đẩy cửa, cắt ngang lời Tống Thụy. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã mỉm cười cảm ơn thư kí, bước vào phòng.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Advertisement

4 thoughts on “Bánh bao nhà ai chương 31

  1. Chủ nhà dịch mượt quá trời. Nhưng mà ở chỗ ” công ty hữu hạn tập đoàn cổ phần” mà chủ nhà dịch chủ nhà có thể xem lại một chút không ạ. Vì 3 dạng này là khác nhau. Công ty huữ hạn gồm cty hh 1 thành viên và cty hh 2 thành viên tên gọi của nó biểu hiện việc thành viên công ty có trách nhiệm hữu hạn với số vốn của mình góp vào và cũng biểu hiện số lượng người góp vốn thành lập. Công ty cổ phần là loại công ty được chào bán chứng khoán ra thị trường, mà dân chơi chứng khoán mua cổ phần thì được gọi là cổ đông ý ạ. Còn tập đoàn thì lại khác nó không phải là 1 dạng doanh nghiệp.
    Em cảm ơn chủ nhà.

    1. Chắc bạn học chuyên ngành kinh tế nên mới rành vấn đề này như thế, hồi xưa mình mù tịt cái này, giờ vẫn vậy 🤣 Mình quyết định sửa thành “Tập đoàn Tư Không” thôi mà ko biết đã đúng chưa 😩

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s