Bánh bao nhà ai

Bánh bao nhà ai chương 45


tumblr_static_tumblr_my2sa9b1xc1rht3p5o5_500

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Đặc Dương vừa về liền thấy Giang Võ đến đưa thuốc cho Ô Thuần Nhã. Hai người đứng ở cửa hàn huyên một lát, gã mới phát hiện ra Giang Võ đến giờ này có một phần nguyên nhân là muốn đi ăn chực. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Kết quả, hai người vừa vào cửa đã nghe được lời người phụ nữ kia nói với Bánh Bao, tức thì choáng váng. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Bánh Bao cũng choáng chốc, đúng lúc này, người phụ nữ vươn tay lại gần muốn ôm nhóc, nhóc lập tức đẩy mạnh cô ta ra, rống giận, “Cô là người điên ở đâu chạy tới đây thế hả! Tôi có bố có cha, chính là không có mẹ, cũng không cần phải có!” Lồng ngực nhỏ thở phì phò, nhóc ghét nhất loại người tùy tiện đến nhận là thân thích như thế này, chưa kể người phụ nữ này còn dám ngang nhiên phủ nhận sự tồn tại của cha nhóc.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu 

Tư Không Đặc Dương mau chóng bước tới, ôm đứa nhỏ đang nổi giận đùng đùng vào lòng, ánh mắt lạnh như băng nhìn về phía người phụ nữ đang ngây ngốc ngồi đó, không giấu vẻ chán ghét nói, “Tịch Ngọc, mới vài năm không gặp vậy mà lại có thêm tật xấu rồi.” 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Người phụ nữ kia nhìn thấy Tư Không Đặc Dương liền đổi hẳn sắc mặt, biến thành vẻ ‘tôi thấy thật thương xót’, đôi mắt rưng rưng phát ra vô vàn tình mẫu tử với Bánh Bao. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Cục cưng, mẹ xin lỗi con, mấy năm nay mẹ không gặp con, con bị người ngoài nuôi dưỡng, còn không nói cho con biết sự tồn tại của mẹ, nhưng mẹ là bị ép buộc con ơi, con phải tin tưởng mẹ, mẹ rất yêu con, cục cưng.” Nói xong, nước mắt cô ta chảy xuống, thật không phải là thê lương bình thường mà.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu 

Giang Võ ở bên cạnh chậc lưỡi, hắn cảm thấy hôm nay mình đến đây là quá đúng đắn, tiết mục trình diễn trước mặt quả không tồi, ngay đến phim truyền hình tám giờ cũng không kích thích bằng, cơ mà hai diễn viên còn lại đâu rồi nhể! 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Bánh Bao ngồi trong lòng Tư Không Đặc Dương, tức giận đến chân đạp loạn xạ, nhóc híp mắt, ánh lục trong mắt không kiềm chế được hiện lên, phải lập tức đuổi người phụ nữ này đi, nếu không chờ bố và cha trở về, tình cảm thân thiết khó khăn lắm mới tốt lên của hai bọn họ nhất định sẽ bị người phụ nữ này phá hỏng! 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Bánh Bao một tay túm lấy vai Tư Không Đặc Dương, một tay chỉ vào người phụ nữ đang tỏ vẻ bi thương, “Cô cút ra ngoài cho tôi, đây là nhà của chúng tôi, không chào đón người đàn bà điên như cô!” 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Giọng nhóc nói vô cùng bén nhọn, khiến lỗ tai Tư Không Đặc Dương ong ong chấn động. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Gã nghiêng đầu nhìn vẻ mặt hung ác của Bánh Bao, không khỏi cảm thán, đúng là huyết thống nhà mình mà, nhà Tư Không chưa từng nuôi ra tiểu bạch thỏ, tất cả đều là sói hết, một con so với một con ngày càng thêm hung dữ. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tịch Ngọc vẻ mặt ‘sao con lại thành không hiểu chuyện như vậy, sao lại không đáng yêu như vậy, sao lại không ngoan không lương thiện như vậy, mẹ thực thương tâm’ vân vân các loại… 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Cảnh Hoán căng thẳng nhìn Bánh Bao sắp bị mấy câu của người phụ nữ kia chọc giận đến bất tỉnh, khẽ mở miệng gọi nhóc, “Bánh Bao.” 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Bánh Bao không nghe thấy, hoặc có lẽ đã nghe nhưng không muốn quay đầu lại, nhóc cứ như vậy trừng trừng nhìn Tịch Ngọc, đôi mắt vốn đen láy giờ chậm rãi bị sắc lục thay thế. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Xảy ra chuyện gì vậy?” Giọng nói thản nhiên như nước suối trong khiến lửa giận của Bánh Bao nháy mắt biến mất, nhóc nghiêng đầu nhìn Ô Thuần Nhã, bĩu môi, òa một tiếng bật khóc. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Nhóc vừa khóc vừa vươn móng nhỏ về phía cậu, “Hu hu…..cha ơi……….hu hu…..cô ta bắt nạt Bánh Bao……” 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã vừa nghe thấy tiếng Bánh Bao khóc, tim liền như bị kéo căng, cậu mau chóng buông túi nilon trong tay xuống, đi qua ôm lấy nhóc, lau nước mắt tèm nhem trên mặt nhóc, nhẹ giọng dỗ dành, “Ngoan ngoan, không khóc không khóc, nói cho cha biết có chuyện gì nào.” Cậu không nghe thấy nội dung cuộc đối thoại của mấy người, chẳng qua ban nãy thấy không khí căng thẳng mới thuận miệng hỏi. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Bánh Bao sụt sà sụt sịt, vừa hít nước mũi vừa ràn rụa nước mắt, nghẹn ngào mở miệng, “Cô ta….cô ta…..giả làm mẹ Bánh Bao…..Bánh Bao không có mẹ…….hu hu……..cha ơi, đuổi cô ta đi đi…….” 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã căng thẳng, đây là lần đầu tiên tiếng ‘mẹ’ phát ra từ miệng Bánh Bao, hơn nữa vừa rồi con cậu nói rất rõ ràng, người phụ nữ này giả làm mẹ nhóc? Vậy là sao? 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Đặc Dương ôm Cảnh Hoán ngồi trên sofa, vẻ mặt bội phục nhìn nhóc con kia khóc đến là thương tâm, vừa rồi hung hãn như sói con muốn lao vào ăn thịt người, giờ thì sao, cứ như tiểu bạch thỏ bị người ta khi dễ ấy! Nhóc con này đổi mặt cũng nhanh ghê ha, chớp mắt cái đã khóc lóc thảm thiết được như vầy. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Giang Võ ngồi ở một góc xa xa vắng vẻ, chụm đầu với quản gia Tào, xì xà xì xầm, “Nhóc con này thực sự mới ba tuổi rưỡi?”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Quản gia Tào vừa đuổi mấy người giúp việc muốn bu lại hóng náo nhiệt đi, đầu cũng đầy mịt mù, “Không, tiểu tiểu thiếu gia còn hai tháng nữa là được bốn tuổi rồi.” Cơ mà…. này cũng thật kinh người, mới lớn có từng ấy đã biết ở trước mặt cha tiên phát chế nhân (ra tay trước chiếm quyền chủ động – đánh đòn phủ đầu) 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Viêm Nghiêu lái xe vào gara, đến bây giờ mới khoan thai chậm rãi đi vào. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Y bước vào cửa, đầu tiên là chú ý tới Ô Thuần Nhã đang ngồi ở sofa ôm Bánh Bao dỗ dành, sau đó là anh trai y, ngay cả Giang Võ ngồi ở tít xa cùng quản gia đứng bên cạnh hắn y cũng nhìn qua, cuối cùng mới đưa mắt nhìn đến người phụ nữ vẻ mặt bi thương, lại không dấu được nét kinh hỉ kia. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Y nhíu mày, mặt đen sì bước đến ngồi cạnh Ô Thuần Nhã, nhẹ giọng hỏi, “Sao vậy?” 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã lắc đầu, nhưng sắc mặt cậu cũng rất khó coi, không ai nguyện ý để người phụ nữ khác chạy tới kêu gào cô ta là mẹ của đứa nhỏ chính mình vất vả sinh ra, đây rốt cuộc là chuyện gì! 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Cô là?” Quay đầu nhìn người phụ nữ, Tư Không Viêm Nghiêu nheo mắt, không có ấn tượng. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Đặc Dương phụt cười, chậc chậc, em trai gã thật lợi hại, nhìn biểu tình của Tịch Ngọc kìa, có vẻ gặp đả kích ghê lắm, cứ như sắp ngất xỉu tới nơi. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Viêm Nghiêu, đó là Tịch Ngọc, em không nhớ à?” Tư Không Đặc Dương nhanh nhẹn nhắc nhở một chút, gã còn chưa xem đã tiết mục này đâu! 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tịch Ngọc? Ai? Tư Không Viêm Nghiêu hung hăng nhíu mày, nghe rất quen, nhưng mà chả nhớ gì cả. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Người ngoài rời đi.” Những lời này nói ra, cũng coi như bao gồm cả Giang Võ. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Giang Võ nhún vai, mặt dày mày dạn tiến lại gần, đặt một túi to lên bàn trà, “Tôi vội vã mang thuốc tới cho tiểu mĩ nhân, không cảm ơn thì thôi, sao lại đuổi tôi đi.” 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Viêm Nghiêu cầm túi lên nhìn nhìn thuốc Đông y bên trong, sắc mặt tốt lên không ít, “Cảm ơn.” 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Giang Võ nhướn mày, người này bắt đầu có ít thái độ giống con người rồi đấy. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tịch Ngọc hai mắt sũng nước, như có như không đưa mắt ẩn tình nhìn người đàn ông anh tuấn lạnh lùng, “Nghiêu, anh mau giành lại con của chúng ta trong tay cậu ta đi! Sao anh có thể để kẻ khác nuôi con vậy!” 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Viêm Nghiêu nháy mắt tỏa ra khí lạnh đủ để đông chết người. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Đôi mắt chim ưng lợi hại lạnh như băng nhìn chằm chằm người phụ nữ, hung tợn nói, “Câm miệng, cút.” Cái loại bám người này vốn có nhiều lắm, không ngờ giờ còn dám ngang nhiên giả làm mẹ của con y? Tuy nhiên lúc này y đã có chút ấn tượng, hình như mấy năm trước có một người phụ nữ mang thai con của y định đến áp chế y, nhưng y nhớ rõ đã xử lý xong xuôi rồi. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã sắc mặt âm u, ôm Bánh Bao nhỏ rời đi. Song cậu vừa đứng dậy đã bị nam nhân giữ chặt, ngã ngồi lại xuống sofa. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Bất mãn trừng y, cậu thản nhiên nói, “Chuyện của anh anh giải quyết, đây là lần thứ ba.” Lần thứ ba, vì sinh hoạt cá nhân phóng túng của nam nhân, cậu và Bánh Bao phải chịu thương tổn ở nhiều mức độ. Lại còn vào đúng lúc cậu định sẽ chấp nhận người đàn ông đã cất giấu đi vẻ lạnh lùng bên ngoài mà dịu dàng ôn nhu với cậu, không thể phủ nhận y tính toán thật giỏi, cậu đã không thể trêu vào, vậy cậu muốn đi cũng không được sao! 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Viêm Nghiêu mím môi mỏng, đều nói người môi mỏng là bạc tình nhất, nhưng hiện tại y rất hữu tình, chính bởi vì người trước mặt này đã khiến y cảm thấy ấm áp, khiến y cảm thấy muốn gần gũi. Cho nên, y không cho phép bất cứ kẻ nào phá hỏng tâm tình khó khăn lắm mới có thể bình ổn được của mình. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Nam nhân ôm lấy bả vai gầy yếu kia, kéo sát người vào lòng, cúi đầu hôn lên trán cậu, lại hôn lên mặt Bánh Bao, cúi đầu giải thích, “Xin lỗi.” 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã sửng sốt, bàn tay vốn định đẩy nam nhân ra cũng biến thành bám vào sườn thắt lưng y, một câu xin lỗi kia cậu nghe hiểu, nó bao hàm nhiều ý nghĩa lắm. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã bĩu môi, mắt cậu hơi phiếm hồng, cậu không nói gì, chỉ là cánh tay ôm Bánh Bao lại thêm siết chặt. Được rồi, tha thứ cho y một lần, dù sao ai cũng có quá khứ. Chẳng qua quá khứ của người này có nhiều lắm…….. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Bánh Bao thừa dịp cha nhóc không để ý liền cho Tư Không Viêm Nghiêu một ánh mắt “Bố, con ủng hộ bố”, Tư Không Viêm Nghiêu nháy mắt tỏ vẻ “Cảm ơn con!” 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Trấn an hai bảo bối xong, Tư Không Viêm Nghiêu quay đầu nhìn về phía người phụ nữ đang khóc bù lu bù loa, “Ai nói.” Y biết người ở thành phố X rất nhiều, nhưng không có mấy ai biết y ở đâu, vậy mà người phụ nữ này lại biết y đã có con trai mà tìm tới, còn có thể chọn thời điểm y và bảo bối không có ở nhà để nói những lời này với con hai người, tuyệt đối là có người ở sau lưng chỉ điểm cho cô ta. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tịch Ngọc chớp mắt đã không duy trì nổi vẻ bi thương, khẩn trương nắm chặt tay, cứng ngắc duy trì biểu tình thống khổ bị cả chồng và con đồng thời phản bội, dáng vẻ có chút vặn vẹo. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Đặc Dương mau chóng che mắt Cảnh Hoán lại, gã sợ buổi tối con gặp ác mộng. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Cảnh Hoán lấy tay lay lay tay ba, bĩu môi tỏ vẻ ‘con muốn nhìn mà, muốn xem diễn mà’. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tịch Ngọc tính toán đánh vào tình cảm mà lấy sự đồng tình, giọng nói nhu mang theo một tia chua xót, “Nghiêu, anh xem cục cưng kìa, nó đáng yêu như vậy, lại còn nhỏ đã phải rời khỏi em, nó là đứa nhỏ em vất vả mới sinh ra, cho dù khi đó em ích kỉ để nó lại ở bệnh viện, nhưng bốn năm này em vẫn luôn nhớ về nó, cục cưng, mẹ thật là mẹ của con mà!”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã lạnh mặt nhìn người phụ nữ, lần đầu tiên có người làm trò trước mặt nhiều người nói thân thế Bánh Bao có vấn đề như vậy. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Bánh Bao không có mẹ, nó chỉ có bố và cha.” Vỗ nhẹ đứa con đang thở phì phì, cậu lãnh đạm tiếp tục nói, “Nó là do chính tôi sinh ra, không ở bất cứ bệnh viện nào, cũng không có người nào làm chứng, nếu cô còn tiếp tục dây dưa, tôi có thể đưa cô và Bánh Bao đi kiểm tra quan hệ huyết thống.” Đi đi chứ, không phải cô nói là con cô sao, vậy chúng ta liền đi kiểm tra xem, để coi đứa nhỏ này rốt cuộc là con ai! 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Giang Võ ở bên cạnh sắc mặt có chút không đồng ý với Ô Thuần Nhã, hóa ra thân thể người này không tốt là vì lý do này, hắn còn tưởng đó là di chứng của việc đàn ông sinh con! Hiện tại xem ra, có thể di chứng là một phần, nhưng tuyệt đối cũng không đủ để biến thân thể cậu trở nên suy nhược đến vậy. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Bánh Bao trong lòng Ô Thuần Nhã nghe được cậu nói vậy thì cả người liền cứng đờ, sau đó nâng đầu thơm lên mặt cha, “Cha đau đau.” 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Lúc ấy nhóc tra tấn cha gần năm tiếng, nhóc vẫn luôn nhớ rõ, cha vì một thân một mình sinh nhóc mà đau đến suýt chết, sau còn gắng gượng chống đỡ thân thể hư nhuyễn cẩn thận lau một thân đầy máu của nhóc, vài năm nay, cha luôn yêu thương nhóc đến tận tâm can, tất cả những điều này nhóc đều nhớ rõ, cho nên nhóc không cho phép bất luận kẻ nào khi dễ cha, không cho bất luận kẻ nào đến phá hỏng quan hệ của cha và nhóc. (Bé tẹo thì nhớ kiểu gì? Không lẽ trọng sinh? O.o) 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tịch Ngọc sắc mặt trắng bệch, cô ta không ngờ tới tình huống này, người kia căn bản không nói cho cô ta biết đứa nhỏ này là do hai người đàn ông sinh ra. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ô Thuần Nhã cúi đầu nhìn đứa con trong lòng mình đang yên lặng rơi lệ, đau lòng hôn lên mặt nhóc, “Cha không đau.” 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Viêm Nghiêu cảm thấy chút nữa mình phải hỏi cho rõ, cảm giác bị vợ con xa lánh đá qua một bên này thật sự không thoải mái chút nào. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Cô có thể nói.” Áp chế xúc động muốn một cước đá bay người phụ nữ này, Tư Không Viêm Nghiêu lạnh buốt nói. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tịch Ngọc run lên, vừa run lẩy bẩy vừa giả ngu, “Nghiêu, em không hiểu ý của anh.” 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tư Không Viêm Nghiêu cười nhạo một tiếng, Tư Không Đặc Dương bên cạnh cũng cười lạnh. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Quản gia Tào, tiễn khách.” Người nói là chính là Tư Không Đặc Dương, nếu cô ta không muốn nói, vậy khỏi cần nói. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Quản gia Tào tận trách nhiệm vươn tay lễ độ với Tịch Ngọc, “Tiểu thư, mời rời đi.” 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tịch Ngọc cứng ngắc, ánh mắt đầy yêu thương say đắm nhìn Tư Không Viêm Nghiêu, đáng tiếc, lại bị nam nhân hoàn toàn ngó lơ. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Lúc này Tư Không Viêm Nghiêu nào còn lòng dạ chú ý đến thứ khác, y liếc anh trai y một cái, sau đó kéo Ô Thuần Nhã còn đang ôm Bánh Bao về phòng. 

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Hiện tại, thứ y muốn biết nhất chính là, trước kia người này làm cách nào mà vượt qua được.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Advertisements

7 thoughts on “Bánh bao nhà ai chương 45

  1. Bánh bao… thực ko phải trọng sinh đấy chứ??? ⊙▽⊙ có hẳn hoi ý thức từ trong bụng cho đến lúc sinh ra, lại còn nhoé rõ mồn một, OMG.
    Lại nói thím Ngọc kia qá mặt dày kinh tởm đi *bật ngón giữa* năng lực diễn cung thực ghê gớm, nhận luôn đc giải Oscar ý chứ

  2. Mấy em bánh bèo trong truyện này hình như não mọc ở mông hết hay sao ấy. Ngu khó tả. Thím trc thì nhân viên lại dám quát uýnh con sếp, ả này thì thể loại ở đẩu đâu tông tốc chạy ra nhận vơ con, ko cần biết cái j gọi là xét nhiệm DNA. Hajzz mà thấy ông Viêm quyền cao chức trọng mà ko xử đẹp lũ ruồi bâu này, chả thấy làm j dằn mặt bảo vệ vk con j cả, giơ cao đánh khẽ quá đii.. Muốn theo đuổi vk mà toàn để vk bực mình X_X

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s