Máu tôi không ngon đâu

Máu tôi không ngon đâu chương 6 + 7


tumblr_m81yvhk49q1rwb0b9o1_500

.

6, Ăn

Lúc trước Trương Khải Minh còn yy các loại với Trương Văn, nhưng sau khi thực sự bị người ta ăn sạch sành sanh, liền thay đổi không dám phát ngôn nửa câu.

Hai người tắm rửa, Trương Khải Minh nhìn đồng hồ vẫn chưa đến mười giờ sáng, còn phải chịu đựng cả một ngày dài. Hắn không dám hỏi Trương Văn nghĩ thế nào, muỗi biết nói chuyện yêu đương là gì sao? Hai người câu thông còn gặp chướng ngại, chắc hỏi cũng không tìm được đáp án.

Trương Khải Minh biết thói quen tìm cớ trốn tránh của mình lại phát tác, nhưng nếu có thể thoát khỏi cái tính này, một người dễ nhìn như hắn quả thực không đến nỗi độc thân hơn hai mươi năm.

Nếu lần này dũng cảm một chút, có thể sẽ nắm lấy tình yêu chăng?

Trương Khải Minh tự tiếp thêm dũng khí cho bản thân, hít sâu, song khi thấy Trương Văn bình thản ung dung xem TV, chớp mắt cả người héo rũ.

Trương Văn có tuyệt kĩ nhìn mặt đọc tâm, nhất định biết hắn đang rối rắm điều gì, nhưng y không tỏ một chút thái độ nào cả!

Trương Khải Minh tâm loạn như ma, cúi đầu tiến vào phòng ngủ. Buồn bực muốn đạp cửa một cái, vậy mà vẫn nhẹ nhàng đóng cửa, sợ quấy rầy Trương Văn.

Hắn nằm trên giường, gối ôm và mô hình đều không có, cả người đều khó chịu thiếu thiếu, đành phải co người lại. Suy nghĩ trong đầu cứ đổi tới đổi lui, lúc thì cảm thấy cuộc đời nát bét suýt rơi lệ, lúc lại ảo tưởng cảnh tượng mình và Trương Văn bên nhau, nhịn không được ngây ngô cười.

Cuối cùng, Trương Khải Minh phỉ nhổ chính mình, đừng có rườm rà rách việc như phụ nữ nữa, không phải chỉ là lên giường thôi sao, xử nam đúng là phiền toái! Nghĩ đến đây hắn cảm thấy không còn phiền muộn như ban nãy, nam tử hán đỉnh thiên lập địa, phải tỉnh táo lại!

Ngắn ngủi một buổi sáng, thân mệt tâm càng mệt hơn, Trương Khải Minh nghĩ thông suốt xong mơ mơ hồ hồ ngủ mất.

Khi tỉnh lại hắn thấy Trương Văn nằm bên cạnh, giống một đứa trẻ con cúi đầu nghịch tay hắn. Trương Khải Minh không xấu hổ nữa, chỉ thấy lòng tĩnh như nước lặng, không còn cảm giác động tâm rối loạn.

Trương Văn phát hiện hắn tỉnh, cũng không ngẩng đầu, nói, “Sao lại thừa dịp ta không chú ý, trộm trốn đi?”

“Đâu có, tôi vẫn ở nhà đó thôi.”

“Ở nhà cũng không được rời khỏi tầm mắt của ta.”

Người này thật là ngang ngược. Trương Khải Minh dở khóc dở cười, không biết nên trả lời thế nào.

Trương Văn, “Vừa rồi ta tự hỏi.”

“À.”

Trương Văn, “Chúng ta có phải nên nói chuyện yêu đương không? Đừng không có tinh thần như vậy, ta không biết gì về thế giới của nhân loại cả.”

Trương Khải Minh lượng pin phục hồi 20%, CPU bắt đầu chậm rãi hoạt động, “Anh biết yêu đương là gì không? Đó là chuyện của nam và nữ. Cho dù anh có là muỗi thì cũng biết phải đi tìm muỗi cái chứ.”

Trương Văn, “Không phải chúng ta đã làm rồi sao? Cảm giác tốt lắm, ta cũng rất thích em. Hai người cùng thích nhau nên nói chuyện yêu đương, đúng không?”

Trương Khải Minh đỏ bừng mặt, may mắn Trương Văn cúi đầu, không bị y phát hiện. Hắn ra vẻ trấn định, “Anh nói cùng thích nhau cái gì chứ…”

Đang định tỏ vẻ sĩ diện, ai ngờ Trương Văn đột nhiên ngẩng đầu lên, như cười như không nói, “Mặt đỏ vậy, ốm rồi sao?”

Trương Khải Minh, “…” Mất mặt muốn chết.

Hắn rời giường, nhìn đồng hồ, đã đến giờ ăn cơm trưa. Trương Khải Minh vừa tỉnh ngủ, không đói lắm, bèn định để sau hai giờ chiều mới ăn, ghép luôn thành cơm chiều. Bởi vì người mẫu yêu cầu về ngoại hình rất cao, ngàn vạn lần không thể béo lên được.

Trương Khải Minh hỏi ý kiến của Trương Văn, Trương Văn lại như cười như không nói, “Buổi sáng mới ăn rồi, còn muốn nữa sao?”

“…” Trương Khải Minh biết ‘Ăn’ trong mồm Trương Văn có ý gì, nhưng vẫn nhịn không được như mẹ trẻ hỏi thêm một câu, “Vậy anh không cần ăn cơm à, tôi nói chính là ăn bình thường ấy, cơm bánh mì gì đó.”

“Không cần, hiền thê ạ. Chỉ cần em nuôi mập bản thân rồi cho ta ăn là đủ rồi.”

…Cuộc sống sao mà quá khó vượt qua!

Trương Khải Minh phát hiện, Trương Văn trước và sau khi yêu quả thực đúng là hai người khác biệt, trước thì lạnh lùng kiêu ngạo, giờ thì triệt để hoá thành một tên lưu manh!

Đương nhiên vẫn không nói nhiều lắm, nhưng mở mồm ra là ‘Ăn’, không thì là ‘Bà xã em còn gầy nữa sẽ không ăn được đâu.”

Trương Khải Minh vốn mới nếm thử j□j, hẳn là phải trong thời kì thực tuỷ tri vị (thử một lần còn thòm thèm thêm lần nữa), vậy mà lại bị người ta ăn đến nỗi không còn muốn nếm thêm nữa. Cho dù Trương Văn là yêu quái, tinh lực vô hạn, nhưng hắn là người thường hiểu không! Còn tiếp tục như vậy nữa sẽ tinh tẫn nhân vong mất!

Nhưng nếu hắn dứt khoát tỏ thái độ cự tuyệt, Trương Văn sẽ làm bộ “Tình nhân hẳn phải bình đẳng, vốn định cho em ở mặt trên”, sau đó Trương Khải Minh sẽ vẻ mặt hân hoan lao tới, kết cục mặt ướt đẫm lệ lui ra.

Ba ngày suy sụp chán chường trôi qua, Trương Khải Minh nhận được thông báo, ngày mai đi làm.

7, Khổ não

Trương Khải Minh nói chuyện với quản lý, mang Trương Văn vào phòng chụp ảnh cùng.

Vốn hắn định để Trương Văn ở nhà, dù sao khuôn mặt của y rất dễ thu hút người khác, trong giới người mẫu lại không quá sạch sẽ. Tóm lại là Trương Khải Minh lo lắng lắm.

Thế nhưng Trương Văn không chịu, nói y để ý y liền nghe với thái độ chẳng bận tâm, nghe đến phiền liền lấy vũ lực trấn áp. Trương Khải Minh trong giới người mẫu hỗn độn ngàn bụi hoa không vương một tán lá, gặp đến Trương Văn liền hoàn toàn bất lực không có cách nào. Quả nhiên là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.

Trong đội có rất nhiều người chào hỏi Trương Khải Minh, hắn không mặn không nhạt đáp lại, có chút lạnh lùng.

Trương Văn không khỏi nhớ đến cảnh tượng hai người mới gặp. Hắn khuôn mặt nghiêm túc cứng nhắc nói cho dù là ảo thuật biểu diễn trên truyền hình cũng không thể tự tiện xâm nhập nhà dân, sau hai người thản nhiên chân thành tiếp xúc, như keo như sơn, chỉ ngắn ngủi vài ngày, lại như đã qua mấy đời.

Trương Khải Minh cũng có cùng cảm giác như vậy. Hắn đã quen khoác lớp vỏ lạnh lùng, cự tuyệt ý tốt của người ngoài. Sao lại đột nhiên ở bên Trương Văn? Nhất kiến chung tình? Vậy tình yêu mà hắn đã từng kiên trì đâu rồi?

Nhiệm vụ của Trương Khải Minh hôm nay là chụp ảnh quảng cáo cho một công ty thời trang dành cho nam giới, chủ đề là sức sống ngày hè. Hắn một thân áo thun quần soóc màu sắc tươi sáng, tóc nhuộm vàng, được chuyên viên trang điểm make up thành mười bảy mười tám tuổi, đứng dưới đèn chiếu, đột nhiên vẻ mặt hoảng hốt ngơ ngác.

Nhiếp ảnh gia phẫn nộ gõ mặt bàn, mắng hắn xối xả, Trương Khải Minh mới tỉnh táo lại.

Trương Văn không vui, còn chưa kịp làm gì nhiếp ảnh gia, đã bị Trương Khải Minh dùng mắt ra hiệu ngăn cản.

Người này thoạt nhìn ngang ngược, nhưng ở ngoài vẫn biết nghe lời lắm.Trương Khải Minh tìm cảm giác vui vẻ, vội vàng vứt bỏ những suy nghĩ vẩn vơ, dưới ống kính nở nụ cười vô tâm vô phế.

Tiếp theo chụp ảnh diễn ra rất thuận lợi. Dù sao hắn là một người có thực lực được người trong đội công nhận, bình thường hay chìa cái mặt lạnh lùng xa cách, song khi làm việc liền như thay đổi thành người khác, chụp chủ đề gì cũng có thể diễn giống như đúc. Cho nên tuy không hợp đàn nhưng vẫn có thể có một vị trí không tồi trong đội.

Đương nhiên cũng có người không vừa mắt với hắn, muốn xa lánh hắn, nhưng chưa có cơ hội moi móc khuyết điểm của hắn.

Trương Văn vẫn ngồi một góc, nhìn Trương Khải Minh dưới ánh đèn. Trương Khải Minh cũng nhìn về phía y, ánh mắt chạm nhau, Trương Khải Minh có khi bày vẻ mặt kinh ngạc hưng phấn khi gặp được bạn, có khi phất tay như muốn chào hỏi từ xa, thậm chí còn có sức hút hơn cả diễn viên, Trương Văn suýt nữa đã không khống chế được biểu tình của mình.

Song khi buổi chụp kết thúc, Trương Khải Minh rời khỏi khu vực chụp ảnh, đối mặt với lời tán dương hay ân cần thăm hỏi của đồng nghiệp, hắn vẫn như trước không mặn không nhạt đáp lại đôi câu.

Quả thực là tách biệt với thế giới bên ngoài.

Trương Khải Minh dẫn Trương Văn rời đi, trên đường không chút khách khí từ chối lời đề nghị ký hợp đồng với Trương Văn của quản lý, lãnh mặt doạ lui một người khác đang có ý đến gần.

Thẳng đến khi tới cổng công ty, Trương Văn nắm tay Trương Khải Minh, bước chân nhịp nhàng di chuyển, vẻ lạnh lùng quanh thân Trương Khải Minh mới giảm xuống.

Trương Văn, “Em không thích bọn họ?”

Trương Khải Minh, “Không có, tôi với ai cũng đều như vậy.”

Trương Khải Minh thực sự không thù địch ai cả.

Hắn hình tượng tốt, thu nhập không thấp, thường xuyên có người tiếp cận. Trương Khải Minh nghĩ tình yêu nên là cả đời bầu bạn với một người, đạo lý này không bao giờ thay đổi. Những người đó tiếp cận hắn chỉ vì bị vẻ ngoài hấp dẫn, sao có thể yêu thực lòng, kết quả đương nhiên bị hắn coi như đôi giày hỏng vứt đi.

Trương Khải Minh cảm thấy tình yêu đích thực không phải là thứ theo thời gian sẽ dần nhạt nhoà phai mờ, giống như trong tim hắn vẫn luôn nhớ rõ người kia, cho dù đã nhiều năm không gặp.

Trương Khải Minh cảm thấy việc mình nhiều năm từ chối lời tỏ tình của người khác giống như thủ tiết, dành cho người chôn sâu tận đáy lòng mãi không thể quên.

Nhưng khi Trương Văn xuất hiện, tựa như tình yêu, rồi lại khiến hắn hoài nghi tình yêu.

Trương Khải Minh một mặt thấy mình già mồm cãi láo, một mặt thấy mình đúng là ngây thơ khó tìm trong xã hội hiện nay. Nhưng tình yêu là gì? Hắn và Trương Văn mau chóng gắn bó liệu có phải vì quá cô đơn tịch mịch? Có nên ở bên nhau hay không?

Hắn muốn mình và Trương Văn tách ra vài ngày, bình tĩnh suy ngẫm về mối quan hệ của hai người. Nhưng mà…Trương Văn có thể hiểu và đồng ý ý kiến này của hắn không? Nhớ tới quá trình nói hết lí lẽ sáng nay với Trương Văn, Trương Khải Minh quyết định không làm chuyện vô dụng nữa.

Bất luận thế nào cũng phải giải quyết chuyện này!

.

2 thoughts on “Máu tôi không ngon đâu chương 6 + 7

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s