Ngươi là nương tử của ta

Ngươi là nương tử của ta phiên ngoại 2 (hạ)


Li Nhi nói 2

.

.

Nhưng mà vui vẻ chưa được mấy ngày, tối nào thị lễ cũng chạy tới phòng nương, thừa dịp nương không có ở đó muốn đưa ta đi, ta đương nhiên không chịu rồi. Vất vả lắm ta mới tìm được nương quan trọng nhất nhất của ta, ta mới không chịu rời đi đâu! Còn cả tửu tửu và quả hồng hồng ngon tuyệt nữa (chảy nước miếng). Thị lễ có vẻ phiền não, nàng nhìn ta nói, “Thực sự không đi hả!”

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Ta dùng sức lắc đầu, ta phải ở cùng nương!

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Hôm sau ta thực thương tâm, bởi vì không thấy thị lễ đâu nữa. Nương và tửu tửu tìm mãi mà không thấy nàng, ta nghĩ nàng nhất định là giận ta cho nên bỏ đi rồi… (thương tâm).

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Bất quá rất nhanh ta đã biết tại sao thị lễ chạy đi rồi : Một sáng, tửu tửu đi xa, dưới ánh mắt ‘Thiện ý’ của nãi nãi, nương mang ta ra ngoài chơi. Ta và nương vừa mới ra cửa, đã đụng đến thúc thúc xấu xa lần trước đánh thị lễ! Hắn cầm một trường đao cực kì cực kì đáng sợ, gào thét mắng nương (căn bản là ta nghe không có hiểu), hệt như một con khỉ lao tới chỗ ta và nương. Nương sợ hãi, ôm lấy ta chạy a chạy, cái tên thúc thúc xấu xa kia ở đằng sau đuổi a đuổi… Ta không nhớ rõ nương chạy bao lâu, chỉ biết đến khi mặt trời hạ xuống, bụng của ta vẫn chẳng có gì bỏ vô cả…Đói quá đi!

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Lúc trời đen sì, nương mang ta chạy tới một nơi có thiệt nhiều cây, ta đói đến hai mắt hoa lên, bụng kêu òng ọc, liền nhịn không được gào lên. Kết quả, nương không cẩn thận đụng vô cây, ngã xuống.

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Ta rất sợ, gắng sức khóc, vừa khóc vừa muốn kéo nương lên, nhưng nương thực sự quá nặng, ta dùng toàn bộ khí lực mà hắn vẫn không nhúc nhích.

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Nương thấy ta khóc, hai mắt hắn cũng ẩm ướt, nhưng chỉ có thể nằm trên mặt đất. Hơn nữa sắc mặt hắn rất khó coi, trắng giống hệt tờ giấy vẽ vẽ ở nhà.

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Không biết vì lý do gì, ta cảm thấy nếu nương cứ như vậy hắn sẽ rời ta mà đi, ta khóc càng lợi hại hơn, tuy rằng tốn không ít nước mắt nhưng rốt cuộc cũng khiến nương khóc theo. Thế nhưng….Nương vậy mà đẩy ta ra. Ta chỉ muốn ở bên cạnh nương, quyết không chịu đi, ta lại bò qua, gắt gao ôm cánh tay hắn.

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

“Đi mau —! Đi mau –!” Nương nhìn rất hung dữ, nhưng ta không dám đi, đi rồi sẽ không được thấy nương nữa! Ta mới không cần không có nương!! Ta uỷ khuất kêu khóc! Dù sao không đi chính là không đi!

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

“Tần — Duy — Ngã —-!”

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Oa! Thanh âm đáng sợ quá, đây có phải là quỷ mà Tiểu Hổ ca ca nói không? Vậy có phải mình với nương sẽ bị ăn sạch không? Ta run run trốn trong ngực nương, để nương ôm chặt lấy ta.

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Nương sẽ bảo vệ ta! Ta nghĩ nghĩ, đột nhiên cảm thấy thân thể mình bay lên, sau đó nghe được ‘Bịch’ một tiếng.

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Đau quá, vốn đã rất đói bụng, bây giờ còn bị đánh vào cây, may mà có gì đó đệm cho ta. Nhưng mà, nương đâu? Ta nhớ rõ hắn ở phía sau ta….Ta vừa quay đầu thì thấy, miệng nương hộc ra thứ gì màu đỏ đỏ, mắt đã nhắm chặt.

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Nương — ta khóc, muốn lau sạch thứ đang dính trên miệng nương, nhưng càng lau nó lại càng chảy ra nhiều thêm, ta không biết làm thế nào, chỉ có thể lớn tiếng khóc.

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

“Câm miệng, tiểu tạp chủng!!”

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Ta ngẩng đầu lên, lại là cái thúc thúc xấu xa đáng giận kia! Nhất định là hắn muốn đánh nương! Ta không thể để cho hắn đánh được. Ta xông lên cắn chân hắn, cho hắn biết sự lợi hại của ta.

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

“Ta giết ngươi!”

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Ta nghe hắn hô lên, có vẻ vô cùng tức giận. Ừm…Ta cắn chân hắn, nhất định hắn rất đau đi?

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Ngay sau đó, cha lợi hại nhất nhất của ta xuất hiện, y chỉ phất tay một cái, thúc thúc xấu xa liền bị đánh bay ra ngoài. Lợi hại quá xá!

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Tiếp đó, cha ôm ta, lau khô nước mắt cho ta, rồi bế ta đến chỗ nương.

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Chính là, mặc kệ ta có gọi nương thế nào, nương vẫn nhắm mắt không để ý tới ta. Ta sợ nương sẽ cứ như vậy không tỉnh lại nữa, cho nên lại bắt đầu khóc! (mệt ghê)

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Lại tiếp đó, cha đem ta và nương về nhà gỗ, nói với ta nương mệt quá nên đang ngủ, phải đợi ngày mai mới tỉnh.

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Cha bôi thuốc cho nương, sau đó lấp đầy bụng ta bằng thịt thịt siêu thơm ngon, ta vui thiệt là vui! (buồn ngủ ghê)

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Lại lại tiếp đó, lúc cha tắm rửa cho ta, tắm tắm đến chỗ cái khoá trên cổ ta. Chỉ lát sau, y liền mở khoá ra. Ta nhớ rõ thị lễ mày mò đã lâu cũng không mở ra được! Cha thật thông minh!

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Lại lại lại tiếp đó, ta ngủ mất tiêu, chẳng biết gì nữa.

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

***

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Sáng hôm sau, thấy nương còn ngủ, cha vui vẻ bế ta lên, đưa ta ra sân chơi trò nấu cháo.

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Ta ngồi xổm trên đất, hỏi cha cái cháo thơm thơm kia là gì, đúng rồi! Lúc ấy cha còn chưa phải là cha, ta chỉ gọi y là thị huynh thôi. Cha cười xoa đầu ta, nói với ta y là cha ta, bảo ta gọi y là cha. Nói thật ta cũng không biết cha có nghĩa gì, nhưng y bảo ta gọi thì ta gọi thôi, ai biểu y là thần tượng của ta chớ! Bất quá nhìn y có vẻ vui lắm, ta cũng rất vui, nếu nương cũng vui thì quá tuyệt rồi.

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Không lâu sau, cháo thơm thơm liền nấu xong, cha trước đút cho ta một bát, ngon ghê á! Ta một hơi ăn hết sạch bát cháo, ngay cả đáy bát cũng không chừa.

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Thấy ta ăn xong rồi, cha liền bế ta đi cho nương ăn, cơ mà nương vẫn nhắm mắt, ăn thế nào giờ?? Ta sốt ruột định lay tỉnh nương, nhưng bị cha ngăn lại. (uỷ khuất)

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Lúc cha dùng một tay ôm nương để hắn tựa vào người mình, nương liền tỉnh lại. Ta cao hứng giẫm ghế trèo lên giường, nghĩ muốn bổ nhào vào ngực nương. Không ngờ lại khiến nương cảm động phát khóc, ta đúng là một đứa nhỏ ngoan mà!!

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Tiếp đó, nương ăn cháo xong muốn tắm rửa, cha bế ta mang cái thùng to vừa tắm cho ta ra, rồi lại đun thiệt nhiều thiệt nhiều nước ấm đổ vào thùng, thả vào một đống cỏ cỏ ta không biết vào. (Tắm rửa vì sao phải thả cỏ vào nhỉ?). Chuẩn bị xong xuôi, y liền bế nương hở mông vào.

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Coi bộ nương rất thoải mái, ta cũng muốn vô tắm một lần nữa! Nhưng cha nói không được, đưa cho ta một cái kiếm gỗ chơi, cơ mà ta vẫn muốn cùng nương tắm cỏ cỏ a!

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

“Ngoan, lát nữa cha cho con đi bay bay.”

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Bay bay? Có phải lơ lửng trong không trung nhảy đi xa thiệt là xa như sáng nay không? Cái kia chơi vui a! Ta nghĩ nghĩ, quyết định bay bay vẫn thích hơn, chạy nhanh cầm kiếm gỗ qua một bên chơi.

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Chính là không được bao lâu, liền thấy cha hoang mang rối loạn bế nương hở mông ra, chạy về phía giường. Hừ! Ngẫm lại trước kia lúc ta xì xì, nương luôn nói ta xấu hổ xấu hổ, lần này hắn bị ta nhìn thấy mông hở những hai lần liền, ta cũng xấu hổ xấu hổ hắn.

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Những ngày tiếp theo, nương đều ngủ trên giường, cha nói hắn tỉnh sẽ đau, để cho hắn ngủ mấy ngày. Nhưng mà…Nếu cứ ngủ tiếp sẽ biến thành heo nhà Tiểu Hổ ca ca thì làm thế nào? (Buồn bực)

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Những ngày tiếp tiếp theo, nương tỉnh, người cũng không đau, bắt đầu khi dễ ta, sớm biết thế thà để cha cho hắn ngủ thêm mấy ngày nữa còn hơn….(buồn rầu).

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

Tóm lại — hiện tại ta có cha lại có nương, cuộc sống rất hạnh phúc! ( (Những người khác sớm đã quên sạch trơn!)

Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu* Parkyoosu

2 thoughts on “Ngươi là nương tử của ta phiên ngoại 2 (hạ)

  1. =)) nương cảm động đến phát khóc =)) đau đến phát khóc thì có hjhj

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s