rong biển bị mèo ăn

Rong biển bị mèo ăn chương 11


parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Hôm sau.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Thần Ca vừa đến đã thấy Ôn Uyển Nhu tựa vào cạnh cửa nhìn cậu, thấy cậu cởi giầy thay dép trong nhà xong liền chỉ vào phòng bếp rồi lên lầu.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

“Hắc, bạn thân à anh làm sao thế?” Thần Ca không sợ chết chạy theo hỏi.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Ôn Uyển Nhu không quay đầu lại, cho cậu một cái ngón giữa.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Thần Ca tiếp tục cười hì hì, “Trước đừng đi vội, nói cho tôi nghe tối qua anh đi đâu buông thả mà sáng ra đã mệt mỏi vậy rồi?” Nói xong, cậu mơ hồ cảm thấy có hơi kì quặc, theo lý mà nói hắn sắp thành bạn trai của VV, cậu nói câu này nghe có vẻ không ổn lắm, huống chi Thần Ca cho rằng tối qua mình đã nói rõ sự tinh, không biết đôi ba hôm nữa có thể nghe được câu trả lời không nhỉ.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Cậu đang bận miên man suy nghĩ, Ôn Uyển Nhu quay đầu lại, nói, “Tôi đi thay quần áo, ở trong phòng bếp có đồ ăn.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Nhắc tới tay nghề nấu nướng của Ôn Uyển Nhu, Thần Ca liền quẳng hết chuyện lằng nhằng lộn xộn này đi, làm động tác vô cùng khoa trương đáp, “Nô tài tuân chỉ.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Khoé miệng Ôn Uyển Nhu hơi cong lên, dường như muốn cười, lại không cười lên, hai mắt trống rỗng đi vào phòng.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

***

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Từ tối qua Thần Ca đã liên lạc với VV, nhưng không biết y bận cái gì, điện thoại không gọi được QQ không online, ngay cả gửi thư qua weibo cũng như đá chìm đáy biển, Thần Ca quét sạch bánh bột ngô trên bàn, mở điện thoại gửi cho y thêm một tin :

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Nếu cu còn không tr li, chuyn ca cu vi Ôn Uyn Nhu có th s rt rng đó nghen.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Thần Ca cất điện thoại, ngẩng đầu nhìn về phía phòng của Ôn Uyển Nhu, nghĩ thầm đã sắp một tiếng rồi, thay quần áo không đến nỗi lâu thế chứ?

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Thần Ca thấy hơi lo lo.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Người nào không biết cậu liền thấy cậu có chút khôn khéo hẹp hòi, nhưng một khi đã quen thân với cậu, cái tính khờ dại và dễ mềm lòng của Thần Ca dưới vẻ ngoài khôn khéo liền lộ ra hết trơn, hơn nữa cậu còn tốt lòng tốt dạ vô cùng, nếu không sao có thể ngày nào cũng ôm TV xem thế giới động vật?

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

“Anh đẹp trai, anh thay quần áo xong chưa?” Thần Ca lên lầu gõ cửa, sợ hắn không nghe thấy còn hỏi.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Bên trong không có tiếng trả lời.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Thần Ca hỏi thêm một câu, phát hiện cửa không khoá, nói ‘Tôi vào nhé’ rồi mở cửa.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Bước vào, Thần Ca nhất thời sửng sốt.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Vật dụng trong phòng khác hẳn ở ngoài, chỉ có quần áo treo trên tường, một đống giấy vệ sinh đặt ở bệ cửa sổ, cộng thêm một cái túi nhỏ màu tối được dán băng dính đính lên đầu giường.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Còn chủ nhân căn phòng, Ôn Uyển Nhu, đang ôm hai tay quỳ một góc, mặt đỏ bừng.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Thần Ca hốt hoảng, không để tâm đến điều gì khác, vội vàng đi qua nâng Ôn Uyển Nhu dậy, tay vừa chạm đến da hắn, cậu liền nhíu mày. Ôn Uyển Nhu gắt gao nhắm hai mắt, hàng mi run rẩy, thì thào, “Lạnh…Thần Thần.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Thần Ca nửa đỡ nửa ôm hắn về giường, đắp tấm chăn thật dày lên người hắn, nhẹ nhàng lay hắn, hỏi, “Nhà anh có thuốc cảm không?”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Ôn Uyển Nhu khẽ hé mắt, hai mắt ảm đạm không một chút ánh sáng. Thần Ca không nén được thở dài, nghĩ phỏng chừng từ lúc cậu đến hắn đã ốm rồi, không biết đã sốt bao lâu, làn da cũng nóng bỏng tay.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Đợi một lúc, Ôn Uyển Nhu dần thanh tỉnh, chỉ về phía giá sách, “Ở đó có.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Thần Ca đi qua quả nhiên tìm được hòm thuốc, mở ra thì thấy bên trong có một lọ thuốc cảm và một túi thuốc hạ sốt, phối với nhau rất hiệu quả, Thần Ca thuận miệng hỏi, “Anh hay sốt à?”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Nửa ngày cũng không thấy trả lời, Thần Ca quay đầu lại, Ôn Uyển Nhu đang dùng vẻ mặt phức tạp nhìn cậu. Thần Ca cân nhắc nửa ngày thấy mình hình như đâu có nói gì bậy bạ, vẻ mặt của Ôn Uyển Nhu là sao. Cậu đặt thuốc lên bàn, xoay người đi mở cửa.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Ôn Uyển Nhu lập tức nắm chặt hai tay giấu trong chăn, giọng nói ẩn chứa chút vội vàng, “Cậu phải đi sao?”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

“Tôi đi lấy nước cho anh.” Thần Ca đảo trắng mắt, “Anh có thể nuốt hết luôn số thuốc này à?”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Ôn Uyển Nhu suy yếu nằm lại giường, nói, “Mau về nhé.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Thần Ca phất tay, bỗng nhiên trong lòng có chút ấm áp, Ôn Uyển Nhu hệt như một con chó ngao, bề ngoài thì hung thần ác sát, kỳ thực tính tình rất dịu ngoan, lại còn nghe lời chủ.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

***

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Thần Ca một mực chăm sóc Ôn Uyển Nhu, lúc thì rót nước lúc thì chườm khăn.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Đến khi trời sẩm tối biên tập trang web gọi điện tới, hỏi vì sao còn chưa đăng bài mới. Sau đợt nữ nhân vật chính lần trước, Thần Ca cảm giác biên tập bắt đầu cam chịu, không để tâm tới chuyện gì nữa, mỗi ngày đi làm đúng giờ xác định Ôn Uyển Nhu đăng chương mới, gửi văn đi, chỉnh mục lục,.. trên cơ bản không hỏi đến một lời về nội dung, cơ mà anh ta hình như chuyển lực chú ý đến một nơi quỷ dị khác.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Thần Ca đưa mắt nhìn Ôn Uyển Nhu đang mơ màng ngủ, kể lại đơn giản chuyện bên này, sau đó nói, “Ở chỗ tôi còn lưu khoảng hai chương, lát nữa đăng tạm vậy.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Biên tập ở đầu bên kia còn cằn nhằn vài câu, Thần Ca đảo mắt, thấy Ôn Uyển Nhu đã mở mắt, ánh mắt ướt át long lanh đang nhìn chăm chú về phía này.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Thần Ca tìm cớ cúp máy, ngồi ở bên giường hỏi, “Anh đã thấy đỡ hơn chưa? Sao sốt mà không báo một tiếng cho tôi.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Có lẽ là Ôn Uyển Nhu đã hạ sốt, thân thể bớt nóng đi, hắn dán mặt lên cánh tay Thần Ca, cọ cọ một lúc, lẩm bẩm, “Lạnh quá.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Thần Ca thực sự không có cách nào với hắn, tuỳ tiện cào cào tóc hắn mấy cái, nói, “Một ngày không ăn gì anh có đói bụng không? Tôi tìm tạm đồ gì ăn được trong nhà anh, anh ăn một chút đi, lát tôi đưa anh đi tiêm.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Vừa nghe đến từ ‘tiêm’ Ôn Uyển Nhu đã không kìm được nhăn mày. Thần Ca vui vẻ, cậu không ngờ Ôn Uyển Nhu nhìn vậy mà lại sợ tiêm, bình thường căn bản là không đoán được, xem ra sinh bệnh cũng là một phương pháp tốt để có thể nhìn thấu rõ con người đối phương.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

“Anh không tiêm cũng được, ăn một ít gì đã, sau đó ngủ thêm một giấc.” Thần Ca nói.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Ôn Uyển Nhu đáp, “Tôi không ăn đâu.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Thần Ca, “Vậy hai chúng ta đi tiêm đi.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Ôn Uyển Nhu chôn mặt vào cánh tay Thần Ca, Thần Ca thấy hơi ngưa ngứa, đang định đẩy đầu hắn ra, sườn cánh tay bỗng bị cái gì đó ấm áp khẽ liếm một cái. Thần Ca sửng sốt, cảm giác nổi da gà lan khắp vị trí bị liếm, cậu đẩy mạnh Ôn Uyển Nhu ra, Ôn Uyển Nhu nằm xiêu vẹo, một bộ ‘tôi còn chưa tỉnh ngủ’.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Thần Ca lấy giấy lau lau nước miếng, nửa ngày không nói gì.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Cậu cảm thấy mình hẳn là nên tức giận, vậy mà ngoại trừ một chút xấu hổ và gượng gạo, thực sự cậu không chán ghét, thật giống như hai người có quan hệ hết sức thân mật, thỉnh thoảng làm ra chuyện khác người này cũng không có vấn đề gì.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

—- Nhưng thế là không đúng.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Thần Ca nghĩ Ôn Uyển Nhu phải sửa thói quen này đi, sao có thể bạ ai cũng liếm được, đến lúc tỉnh ngủ không biết sẽ xấu hổ giận dữ thế nào.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

————————————————————————————-

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Người ta liếm có chọn lọc chứ bộ =..=

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Bonus : Bánh bột ngô

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

20099891523316

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

20120604113403783060410

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

印度雞肉捲餅

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

2 thoughts on “Rong biển bị mèo ăn chương 11

  1. tớ hoài nghi bạn Nhu đang tự diễn kịch bản bị ốm lừa tình :v

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s