double room · Transfic yoosu

Double room chương 10


Big Dipper 101508

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Park Yoochun nhìn Kim Junsu đi vào tiểu khu, ngồi xuống ghế đá ở vườn hoa, trái tim vẫn luôn trong trạng thái cảnh giác cao độ rốt cuộc thả lỏng. Kim Junsu cứ đi, bóng dáng lẻ loi lẫn trong dòng xe ngược xuôi như thể sắp tan biến thành hư không, khiến Park Yoochun ngày thường lái xe như lao tên bắn run sợ, sợ sẽ xảy ra chuyện gì không may.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

May mắn…Junsu an toàn trở về nhà. Hắn đỗ xe ở gara rồi vội vàng vào vườn hoa. Từ xa hắn đã nhìn thấy Kim Junsu mặc áo sơ mi trắng dưới ánh đèn nhàn nhạt, phút chốc bao lo lắng sợ hãi ban nãy đều tan biến, bắt đầu cảm thấy thoả mãn hài lòng.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Đêm tối mờ ảo, cảnh tựa như tranh.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Dưới ánh trăng mông lung, mái tóc Kim Junsu như phủ một lớp bàng bạc, Park Yoochun mơn trớn vuốt ve tóc y, ôn nhu hỏi, “Nghĩ gì say sưa vậy?”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Rất khó nhìn thấy Kim Junsu điềm tĩnh như vậy. Kim Junsu trước mặt Park Yoochun luôn mang vẻ lạnh lùng, chẳng mấy khi biểu hiện cảm xúc gì khác, nhưng một khắc này, khoé miệng thoáng nét cười của Kim Junsu đang hiển hiện trước mắt hắn. Kim Junsu né tránh hắn chạm đến, tựa vào lưng ghế đá, không nói gì.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Park Yoochun cũng không giận, cảnh đêm đẹp đẽ, người mình yêu nhất đang ngồi bên cạnh, sao hắn có thể giận dữ không vui? Hắn ngồi xuống theo Kim Junsu, cầm tay y cẩn thận ngắm nghía, không đầu không đuôi nói một câu, “Chỉ cần có thể khiến em vui, chuyện gì tôi cũng làm được.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Kim Junsu không rút tay lại, biết rõ phản kháng vô dụng, cần chi làm điều thừa thãi? Y nhìn không trung mơ hồ không rõ, quả thực có thể sinh ra ảo giác nơi xa xa kia đang có rất nhiều sao, ánh mắt lãnh đạm.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

“Muốn anh chết cũng được?”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Park Yoochun cười hì hì, “Cái này hơi khó, không bằng em nghĩ chuyện gì tốt tốt chút đi.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Kim Junsu giật tay về, khoanh tay trước ngực, lạnh lùng cười, “Tôi cảm thấy cái đó rất tốt.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Park Yoochun kéo mặt y đối diện với mình, khuôn mặt cười vui chuyển thành nghiêm túc, “Tôi chết em liền vui vẻ? Không khổ sở chút nào sao?”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Kim Junsu híp mắt, ánh mắt như đang nhìn thứ gì khiến y khó chịu làm Park Yoochun căng thẳng, “Khổ sở? Nếu anh chết tất cả đều trở lại như trước kia, như vậy tôi sẽ vui hơn nhiều.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Cho dù dự kiến được câu trả lời tàn nhẫn của y, song đến khi nghe y lạnh lẽo nói ra câu ấy, ngực Park Yoochun vẫn đau như bị ai hung hăm đâm một nhát, “Em…”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

“Thế nào? Khó chịu lắm phải không? Có phải khó chịu như thể cả thế giới đều đổ sụp xuống không?” Kim Junsu ngẩng đầu, ánh trăng bị màn mây che khuất, khiến y đột nhiên cảm thấy thế giới như thể sẽ chẳng bao giờ còn ánh sáng nữa.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

“Sáu năm trước, khó chịu như vậy tôi đã trải qua một lần, từ đó về sau trái tim chẳng còn cảm giác gì nữa.” Có lẽ cảnh đêm làm người ta bi thương, lần đầu tiên khi hai người bình tĩnh Kim Junsu có thể biểu lộ cõi lòng mình, cũng là lần đầu tiên y ôn hoà nhã nhặn yên lặng nhìn chăm chú Park Yoochun. Kim Junsu điều chỉnh một tư thế thoải mái kéo giãn khoảng cách với hắn, hơi nghiêng mặt nói nhìn hắn. “Yêu, có đôi khi là vĩnh cửu, cũng có đôi khi lại khiến ta sợ hãi.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Vậy…Tình yêu của tôi khiến em sợ hãi thế giới sao? Dù chỉ là thoáng qua nhỏ nhoi…Dù chỉ một chút thôi liệu em có nhớ tôi đối tốt với em chăng? Câu hỏi này, Park Yoochun chỉ lẳng lặng hỏi trong lòng.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Nhận được đáp án chỉ sợ mình lại càng thêm khó chịu đi? Hắn nghĩ vậy.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Kim Junsu nhìn khuôn mặt biến chuyển khó lường của Park Yoochun, không biết nhớ tới cái gì, nở nụ cười, “Thực ra như vậy cũng tốt, quan hệ dơ dáy bẩn thỉu của chúng ta một mực nhắc nhở tôi, dù sự vật có tốt đẹp đến thế nào cũng không thể thuộc về tôi, tôi chỉ là một con rối bị người ta thao túng trong tay, sống không bằng chết mà thôi.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

“…” Park Yoochun hé môi, cuối cùng vẫn không nói gì, lời nói nghẹn trong cổ họng làm hắn càng thêm nhức nhối.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

“…”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Kim Junsu nhìn thẳng Park Yoochun muốn nói lại thôi, cuối cùng mở miệng. “Được rồi, đã có thể…về.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Park Yoochun cứ như vậy nhìn Kim Junsu đứng dậy, bước đi thong thả tao nhã như người mẫu biến mất sau cánh cửa, rốt cuộc, khi mùi hương cơ thể của y cũng tan biến trong cảnh đêm đẹp đẽ, hắn vẫn lặng thinh.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Hôm sau, Park Yoochun được sắp xếp cho nghỉ ngơi, nhưng vẫn sáng sớm tiếp tục bận rộn trong phòng bếp. Đến khi bưng toàn bộ bữa sáng lên bàn, hắn đưa mắt nhìn đồng hồ treo trên tường, cười meo meo đẩy cửa phòng ngủ, nhẹ tay nhẹ chân bước đến giường, sau đó cả người liền nằm đè lên một cục phồng phồng trên đệm, vuốt ve khuôn mặt thịt thịt lộ ra ngoài chăn của người chui bên trong.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

“Junsu, dậy đi, mười phút nữa là em muộn rồi đấy.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Kim Junsu ngủ rất say, lúc đầu còn chưa tỉnh, ngọ nguậy xoay sang góc khác tiếp tục ngủ. Nhưng sau khi bị bàn tay phiền phức tác oai tác quái trên mặt chọc tức, y trong chăn đá đạp lung tung, không thèm quan tâm đá phải cái thứ mềm mềm gì.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Park Yoochun bị tính trẻ con của Kim Junsu chọc cười, né tránh thế công mãnh liệt của y song vẫn nằm đè lên người y, thấp giọng nói, “Còn năm phút, nhưng giờ em dậy cũng tính là muộn rồi.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Kim Junsu nghe rõ lời từ phía trên truyền tới, mở bừng hai mắt, không dám tin quay đầu nhìn đồng hồ báo thức đặt trên ngăn tủ đầu giường, giống như không tin nổi chuyện xảy ra trước mắt quơ điện thoại xem, nửa ngày mới nhận ra mình thực sự đã bị muộn làm.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Park Yoochun nắm bàn tay đang cầm điện thoại của Kim Junsu, nghĩ thầm, sao tay y nắm lúc nào cũng thoải mái như vậy, như thể cả đời này nắm vẫn không đủ. Hắn tinh tế nghiên cứu từ lòng bàn tay đến ngón tay y, hai mắt sáng ngời.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

“Hay là tôi xin nghỉ cho em?”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Kim Junsu tránh đi, ngồi dậy, “Anh tắt đồng hồ báo thức di động à?”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

“Lúc báo thức kêu em cũng nghe thấy, rồi mơ mơ màng màng tắt đi, em sẽ không vì không nhớ rõ mà hiểu lầm tôi đó chứ?”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Kim Junsu quả thực có nhớ mình nghe được tiếng đồng hồ báo thức kêu, nhưng chuyện tiếp theo thì không có ấn tượng gì, thấy Park Yoochun vẻ mặt uỷ khuất như bị hiểu lầm rồi lại ngượng ngùng định nói thêm gì đó, liền quơ áo ngủ tối qua bị người nào đó tàn nhẫn ném xuống sàn, mau chóng vào phòng tắm rửa.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Lúc Kim Junsu vừa khoác áo vest vừa đi ra khỏi phòng ngủ, Park Yoochun đang cẩn thận múc cháo trắng rau thơm và xếp mấy cái bánh bao khác vị vào cặp lồng, đến khi hắn bỏ cặp lồng vào túi xách trong tay thì nhìn thấy y đang ngẩn người nhìn mình, dè dặt hỏi.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

“Anh làm gì vậy?” Nhìn kiểu gì cũng thấy người này không có ý tốt.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Park Yoochun tiến lên vài bước giữ chặt tay y, cười nho nhã, “Đưa em đi làm.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Kim Junsu như thấy quỷ nhìn hắn nửa ngày, quay mặt qua một bên vô thức nhìn sàn nhà hoa văn kẻ sọc, tìm về giọng nói của chính mình, “Không cần.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Park Yoochun không để ý y từ chối, mở cửa nhà, “Em không thể không ăn bữa sáng được. Tôi lái xe, em ăn trên xe, tiết kiệm một chút sức lực thời gian.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Kim Junsu cứ khăng khăng không chịu, đến khi bị kéo tới cửa thang máy vẫn còn kháng cự, “Không cần, tôi tự lái xe, đến bệnh viện ăn sau.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Park Yoochun nhẫn nại, tiếp tục khuyên can, “Tôi đưa em đến bệnh viện, em mất tự nhiên cái gì?”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

“…” Kim Junsu nhìn cánh tay bị Park Yoochun nắm tới đỏ bừng, trầm mặc không nói một lời bước vào thang máy.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Park Yoochun đi sau y vui sướng hài lòng, dáng vẻ nhăn nhó khi thoả hiệp của Kim Junsu trong mắt hắn đáng yêu cực kì, không gì có thể đáng yêu hấp dẫn tầm mắt nóng rực của hắn hơn thế.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Cứ như vậy, một người cả đường lảm nhảm muốn nổ lỗ tai người bên cạnh, một người rầu rĩ ăn bữa sáng phong phú. Trong quá trình đi còn nghe được một câu thúc giục ‘Lái mau lên’, nhưng người kia lại cố tình giảm tốc độ, giải thích giờ cao điểm không thể vội vã được, đương nhiên câu trả lời đáng ăn đòn này được đổi lấy một ánh mắt khinh thường và im lặng không thèm tiếp lời của ai kia.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Chiếc Ferrari màu đỏ nổi bật của Park Yoochun ngừng ngay trước cổng bệnh viện, lúc Kim Junsu đóng sầm cửa xe còn không khách khí mắng một câu.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

“Nếu lần sau còn ngồi xe anh, họ của tôi sẽ đổi ngược lại.” Xong đời, muộn những một tiếng, khẩn cầu chủ nhiệm nhắm một mắt mở một mắt cho qua.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Mà người trong xe kia thì cười ngốc nhìn theo bóng dáng người yêu mau chóng biến mất sau cánh cổng.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

Hắn đỗ sát xe vào một bên, khi đi ra chỉnh lại tây trang thẳng thớm, đưa mắt liếc ba chữ ‘Tầng hành chính’ cực đại trước cửa, lạnh lùng cười một tiếng, sau đó kiên định bước lên cầu thang, nhất thời biến mất ở chỗ rẽ của đại sảnh tráng lệ.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoos

7 thoughts on “Double room chương 10

  1. Dù chuyện lâu lâu ms ra nhưng nd chuyện rất nhớ… chắc hợp vs đứa thích ngc tầm như mình

    1. Mấy truyện ngược là mình làm lâu lắm, tốn vô số thời gian để lựa từ chứ không thoải mái phóng tay như truyện hài, sợ ăn hại phá hỏng hết cả truyện thì toi Ợ _ Ợ (Cơ mà lại vẫn cứ thích ngược mới a cay -_-)

  2. YC hình như là M. thích bị ngược đãi. mà người ngược đãi phải laKJS mới chịu.
    chap này có chút sáng sủa a~

  3. có phải Yoochun lại lên uy hiếp giám đốc bệnh viện ko em? Truyện này hay thật đấy. Dạo này Yoochun có cuộc sống sinh hoạt của một công dân bình thường tự nhiên sinh chút tưởng tượng cuộc sống gia đình viên mãn của YooSu hiện tại, sáng đi làm ,hết giờ về nhà ,có nhau từng ngày. Thực hạnh phúc ❤

    1. Ầy cơ mà truyện này nó lại không được hạnh phúc như thế đâu ạ ;-; Có anh Chun tự ảo tưởng hạnh phúc thôi.

  4. đọc 10 chap lần t3. vẫn rơm rớm. ngày nào cũng vào mà mãi k ra chap ms aaaa. huhu. hi vong ra chap ms nhanh hơn chứ tình trạng này mình sắp đánh bom sập nhà ban…. cầu chap ms!!!!!

    1. Chậc trưa nay là beta lại để post rồi đó, mà nghe có phần tử kích động thích đánh bom liều chết thế này thì…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s