rong biển bị mèo ăn

Rong biển bị mèo ăn chương 15


parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Beacher, phòng cố định.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Lúc Ôn Uyển Nhu đẩy cửa vào bên trong không có mấy người, hắn liếc mắt một cái liền thấy người đàn ông trẻ tuổi bị trói trên sofa màu đỏ ở chính giữa, nhà họ Ôn nhiều người, cặn bã tất cũng nhiều, người em họ này của hắn xem như nhân vật nổi bật trong số đó, một lòng một dạ dành hết cho chiếu bạc, không quan tâm bất cứ sự đời nào, bị cha gã cứng rắn chém ngón tay út, không nhớ đời được bao lâu, vừa xuất viện liền chạy từ nhà mình đến nhà chú Ôn Ôn Đình Như của gã tìm nơi nương tựa.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Một tháng trước vẫn còn ngoan ngoãn, nhưng có lẽ là bị cuồng chân phát điên rồi, thừa dịp ba Ôn bàn bạc làm ăn, gã nhảy từ tầng hai xuống chạy tới sòng bạc của Triệu Minh Nguyệt, nợ một khoản tiền không lớn không nhỏ, may mà Triệu Minh Nguyệt còn nhớ gã, gọi Ôn Uyển Nhu đến đón người.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ôn Uyển Nhu dọc đường đi nghe A Tả thuật lại sự việc, lúc nhìn thấy em họ Ôn Vĩ biểu tình lại bình tĩnh lạ thường, hắn đi tới sofa, khom lưng hỏi, “Tay còn đau không?”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ôn Vĩ thấy người tới đón gã là Ôn Uyển Nhu, mồ hôi lạnh bắt đầu chảy ào ào, nghe hắn hỏi, gã trực tiếp ôm ngón tay mới được nối lại, môi run run không dám nói gì.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ôn Uyển Nhu lẳng lặng nhìn gã, đôi mắt đen thẫm nhìn thẳng Ôn Vĩ khiến gã hoảng hốt không thôi.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Cởi trói cho nó đi.” Ôn Uyển Nhu nói với người ngồi sau sofa.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Sau sofa là hàng ghế tựa và quầy bar, một người đàn ông mặc âu phục màu trắng quay đầu lại, cười cười với Ôn Uyển Nhu, “Chờ đưa về hẵng cởi, đỡ để cậu ta lại chạy mất.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ôn Uyển Nhu gật đầu, nâng tay ra hiệu cho bảo tiêu nhà họ Ôn từ phía sau chạy lên nâng người xuống, hắn tiến đến chỗ người ngồi trên ghế, nói, “Lần này phiền anh rồi.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Triệu Minh Nguyệt ở bên cạnh ồn ào, “Please, lần này cậu hẳn là phải cảm ơn tôi chứ? Là tôi lôi người ra đó!”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Người đàn ông mặc âu phục trắng chạm cốc với Ôn Uyển Nhu, âm thanh thốt ra miệng khẽ vô cùng, “Không cần, vừa lúc thấy được, cho nên mang đến đây.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Người này tên Bạch Ân, trong giới gọi y là ‘Bạch tiên sinh’, tới nơi này nhiều năm, quan hệ của Ôn Uyển Nhu với mấy người này coi như không tồi.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Hắn trầm mặc chạm cốc với đối phương, môi chạm tới miệng cốc, bỗng nghe đối phương hỏi, “Cậu và người kia thế nào rồi?”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Từ lúc Ôn Uyển Nhu thích Thần Ca Bạch tiên sinh cũng có hộ trợ điều tra, cho nên hắn không vì đối phương hỏi mà nảy sinh cảnh giác, nghĩ nghĩ, hắn nhíu mày trả lời, “Còn chưa xác nhận.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ngón tay Bạch tiên sinh nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, phát ra từng tiếng ‘cộc cộc’ rất nhỏ, nửa ngày, y hơi thẳng lưng, nhìn về phía Ôn Uyển Nhu, “Chỗ Hà Minh không phải có thuốc sao, có cần chuyển một lọ qua không?”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ôn Uyển Nhu nhíu mày, “Tôi không muốn cưỡng ép.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Uầy, Edward thích ai thế? Lão Bạch cậu đưa ra biện pháp cho cậu ta đi, không muốn cưỡng ép, vậy để người ta chủ động là được.” Hạ Minh ở quầy bar chen mồm vào, “Muốn người ta nhiệt tình trực tiếp đánh gục cậu? Hay là lạt mềm buộc chặt?”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Khoé miệng Bạch tiên sinh cong lên, “Thì sao, làm làm, khắc ra yêu.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Cánh tay Ôn Uyển Nhu khoát lên mặt bàn, hắn ngửa đầu nhìn đèn thuỷ tinh bên trên, mặt càng ngày càng đỏ, hắn có chút khẩn trương chắp tay thành hình chữ thập, lại buông ra, lúng túng nói, “Tôi muốn…Nhiệt tình một chút.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

***

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

VV đi rồi, Thần Ca ngồi nghĩ thấy mình không thể cứ tiếp tục như vậy dược.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Nhỡ hai người bọn họ thành đôi rồi lại chia tay thì sao? Công việc đang làm không khéo cũng phải đổi, nghiêm túc mà nói, Thần Ca rất thích công việc này, đã thoải mái nhàn hạ thì chớ, Ôn Uyển Nhu còn là một cấp trên rất được.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Cậu ôm di động lên mạng tìm tòi kinh nghiệm nửa ngày, rút ra được kết luận hai người muốn thành đôi chủ yếu phải dựa vào bầu không khí, hơn nữa ấn tượng của cả hai dành cho nhau phải tốt, tính ra hai người kia cũng không thiếu nhiều lắm.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Đang tìm tên VV trong danh bạ điện thoại, tay Thần Ca ngừng lại. Lúc trước VV và bạn gái của y hẹn hò thế nào cậu không biết, cơ mà dựa theo mấy ngày gần đây xem ra, VV là người thích tiến triển từng bước một, nếu Thần Ca định bảo muốn để VV và Ôn Uyển Nhu ở riêng với nhau mà không có cậu, thể nào VV cũng không đồng ý.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Thần Ca sờ sờ đầu Lông vàng bự, hỏi, “Ba con phải làm một chuyện vô cùng trọng đại, con có ủng hộ ba không?”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Lông vàng bự lắc lắc cái đuôi, ‘gâu’ một tiếng.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Được!” Thần Ca lại gãi gãi đầu Lông vàng bự, trực tiếp gọi cho Ôn Uyển Nhu. Nếu VV không đồng ý, vậy cậu gọi cho Ôn Uyển Nhu trước, sau đó mới báo cho VV.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Tại quầy bar.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Điện thoại của Ôn Uyển Nhu bỗng vang lên, mấy người đang nói chuyện vui vẻ nhất thời im lặng. Dưới sự khoa chân múa tay của Triệu Minh Nguyệt, Ôn Uyển Nhu cầm di động, nhìn thấy tên báo trên màn hình, hắn gật đầu với Triệu Minh Nguyệt, ấn nút kết nối, hai tay nắm chặt di động, bất cứ ai cũng nhìn ra được hắn đang căng thẳng, hắn vội ho một tiếng, hỏi, “Thần Ca à?”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Ừ, là tôi đây.” Thần Ca hỏi, “Ngày mai anh có bận gì không? Chúng ta đi chơi đi, còn cả người bạn kia của tôi nữa.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ôn Uyển Nhu mất tự nhiên dịch dịch người, “Ừm….Được.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Vậy thì tốt quá.” Thần Ca cười tít cả mắt.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Cúp điện thoại, Hà Minh hỏi, “Cậu ấy nói gì thế?”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Ôn Uyển Nhu cúi thấp đầu, môi mím lại, bỗng nhiên bật cười, “Cậu ấy hẹn tôi.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

***

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Thần Ca cúp máy, rốt cuộc cũng vứt được tảng đá to bự trong lòng, cậu chuyển qua gọi cho VV, nói cho y biết chuyện mình đã hẹn Ôn Uyển Nhu ngày mai, đợi đến đúng thời điểm cậu sẽ tìm cớ rời đi, để cho hai người ngồi với nhau trò chuyện bồi dưỡng tình cảm, đầu dây bên kia nửa ngày không thấy đáp lại, Thần Ca vừa mở miệng hỏi, chợt nghe cửa truyền đến tiếng đập ‘cộc cộc cộc’.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Thần Ca dòm qua mắt mèo, vẻ mặt cổ quái mở cửa, chống nạnh nhìn VV ngồi xổm trước cửa, hỏi, “Cậu đây là…Trông cửa miễn phí cho mình?”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

VV ngửa đầu tội nghiệp nhìn Thần Ca, cũng không biết y đã ngồi chồm hỗm ở đó bao lâu, lúc đúng lên chân có hơi run run, y ôm cửa, nói, “Thần Ca, coi như chúng ta đã làm bạn nhiều năm, cậu thu lưu mình vài hôm được không?”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Vào đi.” Thần Ca nghiêng người, nói, “Chủ cho thuê nhà không cần cậu nữa à? Chạy đến cửa nhà người khác ngồi xổm, giờ là tháng mười một, cậu muốn tự đông chết mình à?”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

VV ôm Lông vàng bự sưởi ấm, lạnh chảy cả nước mũi, “Là chủ cho thuê nhà đã tốt, ài, không nói cho cậu đâu, đều là mình tự tìm đường chết.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Thần Ca, “Uây, té ra là cậu chạy tới nhà mình tị nạn? Vậy được rồi, cậu ra ngoài đi, tuỳ tiện chọn một chỗ trên đường cái nằm xuống, sang năm mình sẽ tặng cậu một bó hoa tươi.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

VV vừa nghe, mặt nhoắng cái trắng bệch, hệt như con cua ôm chặt lấy sofa, “Không! Cậu đã cho mình vào, mình quyết không rời đi! Người ở sofa ở, người đi sofa cũng phải đi!”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Cút xuống địa ngục đê! Dám yêu thương cái sofa nhà mình như thế.” Thần Ca liếc xéo, “Muốn ở nhà mình cũng được, nói với mình đã, rốt cuộc là cậu gặp chuyện gì, nếu giúp được mình sẽ gắng hết sức.”

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Chuyện này thực sự là cậu không giúp được mình.” VV thở dài, ngừng một lúc, cuối cùng vẫn là kể hết chuyện đã xảy ra cho cậu nghe.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

—————————————-

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Qua nhiều chi tiết mình đúc kết ra là anh Nhu chỉ nghe những gì mình muốn nghe thì phải, mấy từ ngữ còn lại anh tự động lược bỏ, bệnh này của anh càng về sau càng nặng mọi người ợ =..=

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

10 thoughts on “Rong biển bị mèo ăn chương 15

    1. Mình thấy đều là của tác giả Yên Tử đó bạn, nghe mn đã đọc nhận xét thì mấy nhân vật trong truyện của chị ấy (đặc biệt là mấy ông công) hâm hâm điên điên lắm, bạn công trong này cũng hâm điên quá trời luôn.

  1. Bạch Ân… Bạch tiên sinh bệnh không kém mà, haizzz, mấy anh thụ trong truyện của Yên Tử ko phải là tiểu thụ, mà là đại phụ siêu phàm ấy chứ, chịu đc công như Bạch Ân thì không phải dạng vừa rồi, (trộm vía Bạch tiên sinh cũng đáng yêu lắm ~)

  2. Omg Σ (⊙o⊙) đọc tới peacher thấy nghi nghi. Ai dè kéo xuống chút thấy chuẩn luôn là bạch tiên sinh :))

  3. Trời ơi cùng hội với Bạch thần kinh thì khỏi nói luôn, đọc thấy cái Beacher cứ ngờ ngợ 😂😂😂😂

  4. đọc đến chương này cuối cùng cũng hiểu sao mà công biến thái r, chơi vs Bạch tiên sinh, chả ai bt haiz

  5. Nếu ổng là Edward thì tui cũng không ngạc nhiên khi cái hội này chơi với nhau được đâu, có ai mà bình thường =))) Còn cái quan niệm mãi là ra tình yêu kia của lão Bạch chỉ hợp khi đó là ngài với thằng con ngu ngơ bên Kim của của tôi thôi nhé, bớt xúi dại dùm =))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s