Hạ Dương chết vì vênh váo như thế nào

Hạ Dương chết vì vênh váo như thế nào chương 33


Hạ Dương giận, đến miếng thịt ăn trong miệng cũng chẳng thấy ngon nữa.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Càng nghĩ càng giận, hắn nheo mắt, gọi cho mẹ.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Khúc Tân Hồng nghe điện, đầu dây bên đó rất ồn ào, Hạ Dương nhíu mày hỏi, “Mẹ, mẹ đang làm gì thế?”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Mẹ hắn đi đã được hơn hai tháng, chưa chủ động gọi điện hỏi thăm hắn lần nào, tuy Hạ Dương không gọi thường xuyên, nhưng một tuần ít nhất hắn cũng gọi cho ba mẹ một lần, hỏi thăm ân cần chu đáo, còn nhìn mẹ hắn coi, quên luôn mình có một thằng con giai là hắn rồi!

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Phu nhân Khúc Tân Hồng cong môi nở nụ cười tao nhã, lời thốt ra miệng lại vô cùng dã man, “Nhãi con có việc thì nói nhanh, mẹ đang dự tiệc cùng ba con!”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Cái giọng như phun ra từ kẽ răng này làm Hạ Dương bĩu môi, “Mẹ, mẹ đưa số điện thoại của Lý Đông lần trước đi xem mắt con cho con với.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Khúc Tân Hồng nghĩ nghĩ, “Số điện thoại của đứa nhỏ kia? Mẹ không có.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hạ Dương nhíu mày, giương mắt thấy Triệu Văn Hạo đang khoa chân múa tay với mình, hắn nhướn mày, ý là, cậu đang làm gì thế?

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Triệu Văn Hạo chỉ chỉ vào di động của mình, nhỏ giọng nói, “Mình có số của Lý Đông.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hạ Dương gật đầu, nói vào điện thoại, “Mẹ, không cần nữa đâu, con tìm được rồi, mẹ cứ đi với ba đi, tạm biệt.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Khúc Tân Hồng nhíu mày nhìn chằm chằm điện thoại, Hạ Trường Thái quay đầu hỏi, “Là Dương Dương à? Nó làm sao vậy?”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Không có gì không có gì, nó muốn xin một số điện thoại.” Khúc Tân Hồng cười với ông xã, trong lòng lại nghĩ thầm, nhóc thối, lại bày trò gì đây!

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hạ Dương cúp máy, trừng Triệu Văn Hạo, “Sao cậu lại có số điện thoại của tên củ cải Lý Đông trăng hoa kia?”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Triệu Văn Hạo vừa tìm số vừa nói, “Ngoại trừ số của mấy đàn em mới vào năm nay ra, mình có tất cả số của sinh viên trong trường, cậu tin không?”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hạ Dương khinh thường hừ một tiếng, “Quỷ mới tin, đưa đây.” Hắn chộp điện thoại tự tìm.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Tìm tìm thấy số của Lý Đông, hắn nhấn gọi, lại lập tức cúp máy.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hạ Dương bấm số sang điện thoại của mình, gọi lại.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Điện thoại kêu bốn năm tiếng, Lý Đông mới nghe máy.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Alo, tìm ai?” Giọng điệu nghe rất mất kiên nhẫn.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Thực ra cũng không thể trách Lý Đông, giờ hắn đang cùng bạn gái vào khách sạn, hai người mới lăn đến giường lột sạch quần áo, còn chưa kịp làm gì thì điện thoại kêu.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Lý Đông thấy là số lạ, định không nghe, nhưng hắn sợ có chuyện gì quan trọng, dù sao công ty hắn đang thực tập là một công ty hàng đầu, giờ hắn lại đang tranh thủ thời gian nghỉ trưa trộm đi tuyên dâm giữa ban ngày.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hạ Dương lạnh giọng hỏi, “Lý Đông phải không, tôi tìm Hứa Minh.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Lý Đông nghe giọng hắn có chút quen tai, nhưng nhất thời không nhớ ra được mình đã nghe ở đâu, hơn nữa người dưới thân liên tục liếc mắt đưa tình quyến rũ hắn, hắn nào còn lòng dạ nghĩ nhiều.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Hứa Minh là ai, tôi không biết!” Nói xong định cúp máy.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Thật sự không biết? Cậu nghĩ cho kĩ đi.” Hạ Dương nhếch môi cười lạnh, Triệu Văn Hạo ngồi đối diện nhìn thấy mà lạnh cả người, ôi chúa ơi, rốt cuộc Hứa Minh là ai mà chọc giận Hạ thiếu gia đến độ này.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Lý Đông bực bội vuốt ve da thịt người dưới thân, cả giận, “Nói không biết là không biết, anh có bệnh à!”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Lý Đông vứt điện thoại cái bộp, cười dâm bổ nhào lên người người phụ nữ, cọ trái cọ phải.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Khi Lý Đông đã tiến vào thân thể người kia, di động lại kêu, mới đưa đẩy được mấy cái nên hắn không muốn nghe điện, nhưng tiếng chuông điện thoại càng ngày càng to, át cả tiếng kêu của người phụ nữ dưới thân hắn.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Lý Đông bực dọc nghe điện, mở miệng liền mắng, “Mẹ nó anh có bệnh à, đã nói không biết Hứa Minh rồi, anh còn quấn quýt lấy tôi làm gì hả!”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hạ Dương hừ lạnh, “Lý Đông, cậu hãy nghĩ cho kĩ, có biết người tên là Hứa Minh không?”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Nếu lúc này Lý Đông không bị tinh trùng thượng não, nhất định hắn sẽ nhớ ra Hứa Minh là ai, đáng tiếc…

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Đã bảo không biết rồi mà lại, đừng làm phiền tôi nữa!” Tiểu huynh đệ của hắn còn đang tinh thần phấn chấn nằm trong cơ thể mềm mại đây, đúng là một sự tra tấn tàn khốc.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“A, tôi là Hạ Dương, giờ cậu nhớ ra chưa, Hứa Minh là ai?”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Lý Đông vừa nghe hắn xưng tên, run một cái, không ngờ bị doạ đến bắn ra…

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Hạ Dương?” Hắn sợ hãi kêu, giọng cũng biến điệu.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Hử? Quên rồi sao?” Hạ Dương gẩy gẩy đũa trong đĩa rau trộn, gắp một miếng thịt heo nhét miệng, nhai nhai.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Lý Đông run rẩy, giờ hắn đã tỉnh táo, cũng nhớ ra Hứa Minh là ai, chỉ là, lời đã nói ra như bát nước đổ đi, không thu vào được nữa.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Nuốt nước miếng cái ực, Lý Đông rụt cổ, hắn cảm thấy, Văn Nhân Minh Húc mà biết chuyện này, nhất định sẽ lái xe nghiền chết hắn giữa đường.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Không quên không quên, sao tôi có thể quên Hạ thiếu gia được!”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Ừ, không quên là tốt rồi, vậy giờ cậu nói cho tôi biết, cậu quen Hứa Minh không? Nghĩ kĩ rồi hẵng nói.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Triệu Văn Hạo ngồi cạnh sợ run cả người, trong lòng thầm khấn a di đà phật a di đà phật, Hạ thiếu gia bị chọc điên rồi.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Lý Đông hận không thể cắn đứt đầu lưỡi, cạy banh cái đầu mình ra, sao hắn có thể quên chuyện Văn Nhân Minh Húc đã dặn chứ! Còn nói linh tinh với Hạ Dương, vui quá rồi!

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Tôi…”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Được rồi, cậu không cần nghĩ chuyện bịa đặt nữa, tôi đã hiểu.” Hạ Dương không cho hắn cơ hội lấp liếm, trực tiếp cúp máy.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Còn Lý Đông, tất nhiên là không còn hơi đâu mà lăn lộn trên giường, hắn phải ngẫm cho kĩ nên nói với Văn Nhân Minh Húc thế nào…

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Vứt điện thoại qua một bên, Hạ Dương ngẩng đầu nhìn Triệu Văn Hạo đang hé miệng lại không thốt nên lời, nhe răng cười, “Ê Chuột, cậu có biết mình ghét gì nhất không?”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Triệu Văn Hạo gật đầu, lập tức nói, “Cậu ghét nhất bị người ta gạt.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Đừng hỏi vì sao hắn biết, đã có người lừa tiền của Hạ thiếu gia, kết cục, tên kia không chỉ phải đền tiền gấp đôi cho Hạ Dương mà còn bị Hạ thiếu gia đánh suýt chết, nếu lúc ấy không phải có vài người bọn họ ngăn cản, phỏng chừng tên kia sẽ không còn được thấy mặt trời xuống núi ngày hôm ấy rồi.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hạ Dương vừa lòng với câu trả lời của hắn, gật đầu liếc xéo hắn, “Ăn no chưa?”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Triệu Văn Hạo dù có ăn chưa no cũng không dám nói, nhỡ Hạ Dương trút hết tức giận lên người hắn thì sao.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“No rồi.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“No rồi thì đi, đưa mình về.” Hắn phải đi tìm Hứa Minh kia tính sổ.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Triệu Văn Hạo gật đầu lia lịa, đi theo Hạ Dương ra ngoài.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Tư Không Đặc Dương thấy hai người bọn họ muốn đi, ra hiệu cho mấy người cùng bàn, rồi đuổi theo giữ chặt cánh tay Hạ Dương.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Làm chi?” Hạ Dương mất kiên nhẫn quay đầu nhìn gã.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Tư Không Đặc Dương nhíu mày, ngẩng đầu hất cằm với Triệu Văn Hạo ý bảo hắn đi vào xe trước, vươn tay ôm vai Hạ Dương kéo đến một góc.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Có chuyện gì vậy? Mặt đen sì thế này.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hạ Dương đẩy gã ra, chỉnh lại quần áo, lạnh lùng nói, “Không có gì, em đi trước, anh tính tiền bàn ăn kia đi.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Cái mặt Hạ Dương thối hoắc như vậy mà nói không có việc gì? Ai tin được!

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Tư Không Đặc Dương lo cho hắn, dặn, “Em đừng ra ngoài đánh nhau đấy.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Không phải gã gà mẹ, mà do thằng nhóc này đã từng thế rồi, đánh người ta đến khi người ta ngất xỉu cũng không tha, nếu không dặn dò một chút gã không an tâm được.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hạ Dương ‘ừm’ đồng ý, oán thầm : Đánh nhau? Ông đây giờ đang muốn giết người!

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Triệu Văn Hạo đưa Hạ Dương đến địa chỉ hắn chỉ, vốn còn định lên lầu cùng hắn, kết quả bị Hạ Dương bảo ‘Cút đi, đi lên theo làm chi’.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Lo lắng dặn dò hắn đừng xúc động lần nữa, sau đó Triệu Văn Hạo mới lái xe về đi làm.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hắn chưa xin phép nghỉ, nếu không hắn sẽ ở đây chờ cùng Hạ Dương, hắn tò mò chết đi được, Hứa Minh có thể lừa Hạ Dương quay lòng vòng rốt cuộc là thần thánh phương nào.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hạ Dương đứng dưới lầu nhà Văn Nhân Minh Húc, đợi đến bảy giờ tối mới thấy Văn Nhân Minh Húc lái xe vào khu.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hạ Dương nhếch miệng, cười âm u.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Văn Nhân Minh Húc không ngờ lại gặp Hạ Dương ở đây, kinh hỉ tột độ, y nghĩ mình phải dỗ dành dụ dỗ hồi lâu mới có thể đưa Hạ Dương đến đây chứ.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Dừng xe trước mặt Hạ Dương, Văn Nhân Minh Húc mở cửa xuống xe, vẻ mặt tươi cười nói.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Dương Dương, anh đến ăn cơm sao? Tôi đi —”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Lời còn chưa dứt, Hạ Dương đã vung quyền, hung hăng đấm vào mặt Văn Nhân Minh Húc.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Văn Nhân Minh Húc nghiêng ngả, ngã oạch xuống đất.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Trong miệng nhất thời đầy mùi máu.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Y chống tay, nghiêng đầu nhổ một ngụm máu, tức giận nói, “Anh phát điên cái gì!”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hạ Dương cười lạnh, xoa xoa bàn tay phát đau, chỉ vào Văn Nhân Minh Húc quát, “Tôi phát điên? Tôi mẹ nó đúng là phát điên nên mới tin tên lừa đảo như cậu! Hứa Minh? Sao cậu không gọi là Hứa Cường, Hứa Hoành đi!”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hắn quay người rời đi, bỏ lại Văn Nhân Minh Húc ngây ngốc ngồi tại chỗ.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Văn Nhân Minh Húc ngơ ngác nhìn theo bóng Hạ Dương, quên cả chạy theo giữ hắn lại, y không rõ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì…

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hứa Cường, Hứa Hoành?

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

….Lý Đông chết tiệt, nhất định cậu ta đã nói gì với Hạ Dương rồi!

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Ngồi bệt dưới đất nửa buổi, rốt cuộc não bộ của Văn Nhân Minh Húc cũng chạy về, y nghĩ một lát đã hiểu ra, đầu sỏ gây chuyện chắc chắn là Lý Đông, cậu ta không giúp y giấu diếm với Hạ Dương, nếu không Hạ Dương sẽ không nói thế với y!

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Sao chổi chết tiệt! Cậu chờ cho tôi!

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Shhhh, Hạ Dương ra tay nặng dữ, đau muốn chết.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

7 thoughts on “Hạ Dương chết vì vênh váo như thế nào chương 33

  1. ơ… đấm có phát rồi thôi à…
    mà Húc ca vẫn còn đổ lỗi người khác được cơ đấy ==

  2. đấm có 1 cú hoy à? nhẹ quá! tui cũng ghét bị gạt -_- thể loại này cho thêm mấy cú nữa vẫn ko sao

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s