Thằng nhỏ ngốc

Thằng nhỏ ngốc chương 2


Kẻ điên thua trong tay một đứa ngốc, đời này của y cũng không coi là thua lỗ.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Mẹ nó!”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Vừa ra khỏi cổng, La Bảo Phàm đã không nhịn được đạp vào cột đèn bên đường, cắn răng chửi rủa.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Bảo Điệp vội vàng túm gã, khẩn trường nhìn biệt thự đằng sau, kéo người vào xe, “Em nói nhỏ thôi, đừng để người khác nghe thấy, có việc gì về nhà nói!”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Bảo Phàm nhanh chóng ngồi vào xe thể thao, nhấn mạnh chân ga, xe chạy được một đoạn dài mới dám thở phào.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“La Vực tao X mẹ mày!” La Bảo Phàm hét lớn một tiếng, sau đó oán hận hỏi La Bảo Điệp, “Thực ra anh ta bị bệnh ở đầu đúng không? Vừa rồi mới thấy cái quỷ gì thế?! Hay lại nghĩ ra cách khác chọc ghẹo chúng ta?”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Chị cũng thấy lạ.” La Bảo Điệp trấn định hơn gã, nhưng cô ta cũng không hiểu La Vực làm vậy là có ý gì, “Kể từ khi ra nước ngoài chữa bệnh năm ngoái cậu ta đã vậy rồi, nhưng lúc ấy chị không coi là thật…”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Mẹ nó coi người khác mắt mù cả rồi chắc! Thà tin trái đất hình vuông còn hơn tin mấy lời chó má La Vực nói! Nghe mấy chuyện quái quỷ gì kìa! Làm từ thiện? Ha ha ha ha ha, anh ta mà chết mới chính là món từ thiện tuyệt vời nhất cho tất cả mọi người!” La Bảo Phàm tức giận rút một điếu thuốc, châm lửa rồi rít sâu một hơi, mắt long sòng sọc, “Ung thư phổi còn không làm anh ta chết được, mạng thằng này sao lại dai thế không biết.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Nhất định em không được nói câu này trước mặt cậu ta.” La Bảo Điệp khẩn trương, “Cũng không được để người trong công ty nghe thấy.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Tôi không ngu thế đâu! Hơn nữa, người trong công ty muốn anh ta chết còn ít sao.” La Bảo Phàm khinh thường nói, càng nghĩ càng giận, “Đáng ra hôm nay chúng ta không nên tới đây, tháng trước anh ta xuất viện chúng ta cũng đến đón, giờ chẳng qua chỉ chuyển qua một nơi an dưỡng khác, chúng ta chạy đến xem làm gì! Chú hai chú ba còn chẳng thấy bóng dáng đâu kia kìa.” Vô duyên vô cớ bị kinh hoảng một trận, giờ mồ hôi hột sau lưng La Bảo Phàm còn chưa kịp khô.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Bảo Điệp bất đắc dĩ, “Mấy người em nói muốn thấy cậu ta chết hôm nay đều cuống quýt vui vẻ chạy tới đây, chẳng qua bị Phương Tỉ không cho vào thôi. La Vực có nhiều tâm tư như vậy, nếu để cậu ta biết ai cũng tới trình diện, chỉ thiếu chúng ta, vậy có hủy xương cốt của em vẫn còn là nhẹ! Hơn nữa em nghĩ chú hai chú ba không muốn đến à, bọn họ không dám đến mới đúng!”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Bảo Điệp ngữ điệu nhẹ nhàng, như thể không có chút cáu kỉnh nào, nhưng từng câu từng câu đều nhấn mạnh đúng điểm mấu chốt.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Bảo Phàm nhớ tới những thủ đoạn trước kia của La Vực, không khỏi rùng mình.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Vậy…Chúng ta phải làm sao đây?”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Bảo Điệp thở dài, “La Vực nóng tính thế nào em còn chưa biết sao…”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Bảo Phàm không đồng ý, “Anh ta nóng tính? Anh ta chính là tên thần kinh! Muốn gì làm đấy, tôi sống hai mươi năm vẫn chưa thấy thằng nào bệnh hơn anh ta!”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Haiz, ý của chị là, bất luận cậu ta nóng tính thế nào, muốn làm gì, nếu chúng ta muốn có thể tiếp tục sống yên lành, nhất định phải nghe theo cậu ta, mấy năm nay đã nhẫn nhịn tới thế rồi, còn so đo chút thời gian cỏn con này sao. Cũng may La Vực sẽ sống ở đây non nửa năm, ít nhất trước khi cậu ta có thể hoàn toàn bình phục, chúng ta có thể hòa hoãn một thời gian.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Bảo Phàm đã lái xe tới cổng lớn, gã liếc bảng hiệu “Vườn sinh thái Lục Dã” to lớn sáng ngời lần cuối, ngoan lệ nguyền rủa, “La Vực gặp được đứa ngốc nào đó trong này rồi bị nó tha xuống nước là tốt nhất. Kẻ điên thua trong tay một đứa ngốc, đời này của y cũng không xem như thua thiệt.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Bảo Điệp không để ý đến lời khùng điên của gã, lẳng lặng suy tư một lát, nghiêm túc hỏi, “Có một câu thế này: ‘Con người sắp chết, nói lời tốt lành’, La Vực bị bệnh, có lẽ nào… Thật sự trở thành người tốt rồi?”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Bảo Phàm ngớ ra nhìn chị mình, trong xe nhất thời chìm trong tĩnh mịch. Một lúc lâu sau, hai người đều như nghe được chuyện cười thế kỷ, bật cười ha hả. Thậm chí La Bảo Phàm còn cười đến vẹo cả cổ, suýt nữa giẫm chân ga đâm xe vào hàng rào chắn.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

***

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Phòng bnh ICU chiu nay có v ti tăm kì l, xuyên qua lp ca thy tinh tht dày, mt đứa bé đang nm trên giường như b bóng ma bao ph, nó đeo mt n dưỡng khí, tay chân sưng phù, hàng mi tht dày vô lc r xung, dng c y tế bên cnh th hin nhp tim đập mng manh ca nó.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Bác sĩ đến kim tra phòng, nhìn các ch s y tá ghi chép, mày nhăn li càng sâu. Đã s dng không ít thuc, song tình hình nước phi vn không có du hiu ci thin.

 * (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“…Có cn tiến hành phu thut thêm không?” Y tá cn thn hi.

 * (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Bác sĩ do d, “Người nhà cu bé đã đến chưa?”* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Y tá lc đầu, khuôn mt thoáng v kh s.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Bác sĩ suy nghĩ, “C quan sát thêm mt ngày na đi, nếu mai tình hình vn không khi sc, có l s phi tái phu thut…”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Nói xong li này, bác sĩ giao li tư liu cho y tá định ri đi, nhưng anh va xoay người, thiết b theo dõi bên giường tc thì vang lên tiếng cnh báo chói tai, huyết áp và độ bão hòa oxy trong máu đều gim mnh, hô hp đột nhiên ngng li!

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Sau đó quá trình cp cu phút chc biến thành mt b phim câm đầy hn lon, ch thy động tác lo lng gp rút ca y tá và bác sĩ, li không th nghe được tiếng kêu to ca bn h.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Dc đường b đẩy vào phòng cp cu, giường bnh vn không ngng lay động, góc nhìn như Thượng đế ri xung đứa nh kia bng chc b biến đổi, bác sĩ cht đứng ngay trước mt, tt c đều mang v lnh lùng, tay cm dng c cha bnh chm rãi xúm li, ánh đèn phu thut chói mt chĩa ngay đỉnh đầu…

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Vực giật mình, mở bừng mắt.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Y mơ.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Tivi và đầu đĩa trong phòng vẫn chạy, trùng hợp cũng đang phát cảnh tượng trong phòng phẫu thuật. Bác sĩ mặc áo xanh cầm dao mổ sắc bén chuẩn bị rạch khí quản bệnh nhân, góc quay cố ý chỉnh sát gần, miêu tả chân thật mà rõ ràng quá trình làn da kia bị rạch mở.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Vực chăm chú nhìn một lát, rồi chậm rãi quay đầu nhìn Phương Tỉ không biết đã đứng bên giường từ lúc nào.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Phương Tỉ cầm một ly nước trong tay, giải thích, “Xin lỗi vì đã đánh thức cậu, La tiên sinh.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Vực xoa trán, “Mấy giờ rồi?”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Sắp mười giờ.” Hắn đưa thuốc và nước trong tay cho La Vực.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Vực nhìn đồ trong lòng bàn tay hắn, đúng lúc Phương Tỉ lo y lại tỏ thái độ bài xích, La Vực vươn tay nhận thuốc, y chia nhỏ từng loại trong đám thuốc đủ sắc màu kia, bỏ từng viên từng viên vào miệng.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Phương Tỉ thấy y phối hợp uống thuốc mới dám yên lòng.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“La tiên sinh cần sớm đi nghỉ ngơi.” Tuy biết lắm miệng, nhưng trước khi đi Phương Tỉ vẫn không nhịn được nhắc nhở.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Vực không ngại hắn phiền, còn cười gật đầu, song ánh mắt vẫn không hề rời khỏi màn hình tivi.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Tôi ngủ ngay đây.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Phương Tỉ đành lẳng lặng lui ra, trước khi đóng cửa, hắn thoáng nhìn màn hình, cảnh tượng phẫu thuật còn chưa kết thúc, sắc thái rực lửa ướt át kia như nhuộm màu đỏ tươi quỷ dị cho cả căn phòng.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Mà đây cũng chẳng phải là một cảnh trong phim.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

***

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Vườn sinh thái Lục Dã nằm ở ngoại thành thành phố A, có diện tích khoảng 30 km vuông, bên trong có nông trường sinh thái, vườn ăn quả và các công trình hỗ trợ trải nghiệm cuộc sống, 90% diện tích đều được phủ xanh, trong đó có hàng trăm loài thực vật quý hiếm, cây xanh râm mát, hoa tỏa hương khoe sắc, chim hót líu lo, khung cảnh tươi đẹp hợp lòng người, có thể nói là một ‘Khu rừng thiên nhiên trong thành phố’. Không chỉ vậy, trong vườn sinh thái còn có một khu nhà yên tĩnh để các hộ gia đình có thể ở đây nghỉ dưỡng trong thời gian dài, không mở cửa cho khách tham quan.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Sau khi kí hợp đồng, vườn sinh thái sẽ dựa theo sở thích của khách hàng để trang trí lại nhà và chuẩn bị thực đơn ngày ba bữa, thức ăn tươi mới đảm bảo vệ sinh, môi trường trong lành mát mẻ, chính vì vậy vườn rất nổi tiếng trong giới thượng lưu, đặc biệt được nhiều quý ông quý bà thường xuyên phải đối mặt với áp lực công việc yêu thích, mấy năm gần đây càng ngày càng khó đặt nhà ở đây, chi nhiều tiền chưa chắc đã xếp được chỗ.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Tuy nhiên nơi nào có núi cao ắt sẽ có thung lũng, núi cao trong vườn sinh thái chỉ có vài ngọn, nhưng thung lũng lại khá nhiều, thậm chí có nơi còn hóa thành vùng nước trũng, Nguyễn Hiểu Quả đại khái chính là một người sống trong vùng nước trũng như vậy.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Cậu làm việc ở vườn trái cây hữu cơ, công việc bình thường đều gắn với trái cây, hái quả, rửa quả, vận chuyển nước quả, quả thực phù hợp hết chỗ chê với cái tên của cậu, như thể từ nhỏ cậu đã nên đi làm công việc này rồi. Điểm đặc biệt nhất chính là thân phận của Hiểu Quả, cậu mặc áo gile màu xanh, tức, cậu chính là một trong những đối tượng cần được đặc biệt quan tâm theo lời quản lý Dư.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Cuộc sống của Hiểu Quả rất có quy luật, sáng dậy lúc bảy giờ, tốn hai nguyên tiền ngồi xe bus đến vườn sinh thái, đi bộ mười lăm phút tới vườn trái cây hữu cơ, làm việc tới trưa, đúng mười hai giờ ăn cơm, sau đó tiếp tục làm công việc buổi chiều, năm rưỡi tan làm, lại chi hai nguyên tiền ngồi xe bus về nhà, ngày qua ngày cứ lặp đi lặp lại như vậy.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Một ngày của cậu chỉ có sự thay đổi vào khoảng thời gian sau bữa trưa. Giờ nghỉ trưa ở vườn sinh thái khá dài, độ một tiếng rưỡi, nếu không ngủ trưa Hiểu Quả sẽ chạy tới chỗ Béo Bự chơi.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Béo Bự làm ở trung tâm chăm sóc, hắn là nhân viên chăm sóc trùng tu khu rừng cây, công việc của hắn phức tạp hơn Hiểu Quả nhiều, vì thế Béo Bự lúc nào cũng phàn nàn với Hiểu Quả là hắn mệt muốn chết, nhưng vì kiếm tiền nên hắn không còn cách nào khác, đôi khi Hiểu Quả thấy Béo Bự thật đáng thương.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hôm nay cũng vậy, vừa ăn cơm rửa tay sạch sẽ xong, Hiểu Quả lại chạy ra ngoài.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Chị Triệu tổ trưởng của Hiểu Quả gọi cậu lại, “Trời đang nóng như vậy còn chạy tới viện chăm sóc à?”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hiểu Quả gật đầu, “Béo Bự bảo, bảo em tới đó chơi.” Cậu nói rất chậm, cách ngắt nghỉ cũng kì lạ, làm cho người ta cảm giác không được trôi chảy lưu loát lắm, song được cái cậu nói khá rõ ràng rành mạch.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Em bảo cậu ta bận nhiều việc cơ mà? Lấy đâu thời gian để chơi với em.” Lời chị Triệu nói ẩn giấu ý sâu xa.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hiệu Quả lại gật đầu phụ họa, “Vâng, cậu ấy bận lắm.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“A, cậu ta vứt hết việc cho em làm rồi sao còn bận thế?” Chị Triệu cười lạnh.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hiểu Quả ngẩn ra, mờ mịt nhìn chị.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Chị Triệu bất đắc dĩ, “Được rồi được rồi, đi mau về mau, buổi chiều nhớ quay về sớm, chị còn hàng hóa cần em gói đó.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Dạ.” Nguyễn Hiểu Quả đồng ý, vui vẻ đi ra ngoài.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Vườn trái cây không gần viện chăm sóc lắm, Hiểu Qua đội mặt trời đi đến chỗ Béo Bự, trán ướt đẫm mồ hôi, cậu dùng tay áo lau đi, không khỏi cảm thấy khát.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Béo Bự…” Hiểu Quả khẽ gọi bạn tốt, hỏi hắn có thể cho mình ngụm nước được không.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Không ngờ Béo Bự hôm nào cũng ngủ trưa giờ lại đứng trước cửa, vừa thấy cậu đã sẵng giọng hỏi, “Nguyễn Hiểu Quả, cậu lúc nào cũng muốn gây rắc rối cho tôi thế hả!”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Béo Bự thực sự rất béo, da vừa đen vừa sần sùi, nhìn độ khoảng ba mươi, dáng người khá khỏe mạnh, chỉ tội không được cao lắm.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hiểu Quả không hiểu, mơ hồ nhìn hắn.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Một nhân viên chăm sóc khác nói, “Hôm nay quản lý của bọn tôi tìm Tiểu Mã, trừ tiền lương của cậu ấy.” Tiểu Mã chính là Béo Bự, tên thật của hắn là Mã Lỗi.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Bép Bự thấy Hiểu Quả vẫn mang vẻ mặt vô tội, cơn tức vốn định nén lại thoáng cái bốc ngập đầu, “Mấy hôm trước cậu lái xe phun nước ra ngoài làm gì? Sao còn bị quản lý bắt được?” Lại còn là quản lý cấp cao nhất nữa chứ.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Nhắc tới đây, hình như Hiểu Quả đã nhớ ra, cậu giúp Béo Bự lái xe phun nước ra ngoài tưới cây, chẳng may đâm vào một thùng rác ven đường.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Mình đã nhặt hết, rác, lên rồi…” Hiểu Quả giải thích, cậu chắc chắn đường sạch sẽ không còn rác mới lái xe đi, vì thế mà hôm đó cậu còn về vườn trái cây muộn, nhưng may chị Triệu không trách cậu.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Trước khi ra khỏi viện chăm sóc cậu đã cam đoan với tôi là mình biết lái xe phun nước, thế nên tôi mới cho cậu thay tôi lái đi, kết quả thì sao hả?!” Mã Lỗi nhớ tới ngày đó phải dạy đi dạy lại thằng ngu này, không được gì thì thôi còn bị phạt ba trăm khối, vẻ mặt hắn ngày càng thâm trầm, đám nhân viên thấy không khí không ổn đều tới khuyên, “Bỏ đi bỏ đi, Hiểu Quả cũng không cố ý, bình thường cậu ấy đều giúp cậu nhiều việc như vậy, đừng so đo với cậu ấy nữa.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Mã Lỗi không thích nghe lời này chút nào, “Nguyễn Hiểu Quả cậu xem xem, tất cả mọi người đều nghĩ tôi hẹp hòi nhỏ mọn với cậu, tự cậu nói xem bình thường tôi có chăm sóc để ý cậu không, chẳng lẽ tôi không giúp cậu việc ở vườn trái cây? Tôi có bê đồ gì giúp cậu không?”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hiểu Quả không nghe kịp tốc độ nói của hắn, mãi tới khi Mã Lỗi lặp lại câu hỏi cuối cùng một lần nữa, cậu mới mơ hồ trả lời.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Chuyển, nho.” Hiểu Quả nhớ, số nho ấy là do mấy tháng trước chị Triệu đi du lịch mang về tặng cậu, không phải sản phẩm của vườn trái cây hữu cơ, Béo Bự bảo chuyển thay cậu, cuối cùng…

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Nho không…”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hiểu Quả muốn nói nho không thấy đâu nữa, nhưng chưa kịp nói xong đã bị Mã Lỗi cắt lời.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Thấy chưa.” Mã Lỗi đắc ý nhìn mấy người xung quanh, một bộ “Cho các người xen vào việc của người khác này”.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Nhân viên viện chăm sóc tất nhiên cũng hiểu rõ Mã Lỗi nghĩ gì, đây không phải lần đầu tiên Mã Lỗi làm thế với Hiểu Quả, việc của mình không muốn làm lại đổ lên đầu một người chưa làm việc đó bao giờ, muốn nhàn hạ lười biếng không chịu làm việc, đến lúc có chuyện còn đi trách người ta. Trên đời chính là có những người thiếu đạo đức như thế, đến người khuyết tật kém may mắn cũng không chịu để yên, nhưng họ có muốn xen vào cũng chẳng thể quản được mọi lúc mọi nơi, lại không phải vấn đề lớn, nhìn cậu bị chịu chút thiệt thòi bọn họ cũng chỉ có thể lẳng lặng nhìn vài cái.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Đám nhân công bất đắc dĩ lắc đầu tản đi.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Đợi bọn họ đi rồi, Mã Lỗi đột nhiên quay ngược lại, chìa tay về phía Nguyễn Hiểu Quả.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Cậu mới là người phải bị trừ tiền, cậu làm sai chuyện, thế nên phải nghĩ cách trả lại tiền cho tôi!”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hiểu Quả chậm chạp sờ túi, “Tôi không, mang tiền.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Vậy mai cậu phải đưa cho tôi!” Mã Lội trộm trừng cậu một cái, đi về phía trước đôi bước lại nhớ ra cái gì, “Thế hôm nay cậu định bồi thường tôi kiểu gì?”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Đợi một lúc không thấy cậu phản ứng gì, Mã Lỗi tự mình nói, “Thế này đi, tôi không so đo với cậu, mấy cây hải đồng chỗ khu biệt thự còn chưa cắt tỉa, cậu còn một tiếng nghỉ trưa đúng không, đi cắt giúp tôi đi, tới ngày mai thì đưa tiền trả tôi, coi như chúng ta giải quyết xong chuyện này, được chưa?”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hiểu Quả thấy hắn nở nụ cười hòa ái, tự hỏi một lúc lâu, sau đó phối hợp gật đầu.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Advertisement

8 thoughts on “Thằng nhỏ ngốc chương 2

  1. Trên đời có loại người vô liêm sỉ như thằng Béo Bự vậy sao =”= lợi dụng cả người khuyết tật như vậy để rồi xem sẽ bị trừng trị thế nào. Đọc thấy ức chế bức xúc thay cho e thụ. Chỉ mog a công mau ra mặt :(((

  2. Thực tế trường hợp này không thiếu đâu. Có những người họ luôn cảm thấy mình thiệt thòi và thua kém người khác. Và cách họ giải toả là học chèn ép những người thấp hơn họ để tìm cảm giác ưu việt.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s