Transfic yoosu

Thằng nhỏ ngốc chương 21


La Vực chưa bao giờ thích người thông minh, bởi chính y đã rất thông minh rồi.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hiểu Quả không trả lời, cậu chỉ dùng ánh mắt mờ mịt không hiểu nhìn La Vực.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Đúng rồi, không đổi được.” La Vực nở nụ cười, cười cười một lúc y lại hao tâm tổn trí, “Nhưng tôi không muốn khó chịu một mình, khó chịu lắm.” Phải trải qua hàng loạt kiểm tra, cộng thêm tác dụng phụ của thuốc khiến La Vực ê ẩm khắp người, đầu choáng váng chỉ muốn nôn ra, phổi căng nhức như bị hàng trăm bàn chân hung hăng giẫm đạp.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Cùng với những lời La Vực nói, năm ngón tay y cũng không ngừng nắm chặt, bao kín lòng bàn tay Hiểu Quả.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hiểu Quả ăn đau, nghi hoặc nhìn La Vực, ngón tay bị trói buộc không thoải mái ngọ nguậy.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Vực không thả ra, thậm chí còn tăng lực, túm bàn tay vốn không lớn bao nhiêu của Hiểu Quả thành một nắm nhỏ tròn tròn.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“A…” Hiểu Quả đau đớn muốn hất tay La Vực ra, nhưng cố mãi mà không được,  đành phải dùng tay kia hỗ trợ, miệng hô, “Đau, ưm, đau…”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Khuôn mặt La Vực tái nhợt, cả người vô lực nằm trên giường, thế nhưng tay y lại khỏe kỳ lạ, Hiểu Quả dùng cả hai tay vẫn không thắng lại được.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Nhìn Hiểu Quả giãy dụa, La Vực nheo mắt, đôi ngươi ánh lên sắc thái tối tăm u ám, vậy mà giọng nói của y lại đầy vẻ khổ sở, “Cậu không muốn sao? Cậu quên tôi đã cùng cậu xem phim hoạt hình, cùng cậu chơi máy bay, cùng cậu ăn cơm, cùng cậu làm rất nhiều chuyện rồi sao. Vậy mà bây giờ, cậu lại không bằng lòng chịu đau cùng tôi? Hiểu Quả, cậu như vậy không tốt đâu…”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Nghe La Vực lên án một câu lại một câu, Hiểu Quả khổ sở vểnh môi lên, khuôn mặt đầy sợ hãi cùng hoang mang không biết phải làm gì, như thể chực khóc.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Vực kéo bàn tay đang nắm chặt của hai người giơ lên trước mặt Hiểu Quả, kim tiêm đâm dưới da vì y dùng sức và Hiểu Quả giật ra mà xô lệch từ bao giờ, chất lỏng trong kim chảy ngược, nhuộm đỏ hơn nửa ống truyền, da tay y cũng rỉ máu, màu đỏ loang trên làn da trắng bợt thoạt trông vô cùng chói mắt.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Vực nhẹ nhàng nói, “Hiểu Quả, cậu xem.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Có lẽ đã bị cảnh tượng trước mặt dọa sợ, Hiểu Quả ngừng ngay động tác, dù bị La Vực bóp đau đớn, cậu vẫn không dám lộn xộn, cổ họng phát ra tiếng nức nở nghẹn ngào như thú con, từng tiếng từng tiếc đứt quãng.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Vực gắt gao nhìn chằm chằm Hiểu Quả nhẫn nhịn đáng thương, tựa như muốn ghim sâu dáng vẻ thống khổ lại bất đắc dĩ này của cậu vào đầu, một lúc lâu sau, rốt cuộc y cũng buông lỏng tay, đầu ngả về gối.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hiểu Quả được giải thoát lập tức lùi về sau, ngồi bệt xuống một chân giường khác.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Vực nghiêng mắt nhìn Hiểu Quả đang đầy phòng bị, khóe môi thoáng ý cười tự giễu giữa từng cơn thở dốc.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hiểu Quả không nói gì, vẻ mặt cứng ngắc.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Vực nâng tay nhấn chuông đầu giường, tiếp vẫy tay về phía Hiểu Quả, “Lại đây, tôi không đau nữa.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hiểu Quả vẫn không nhúc nhích.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Vực cảm thấy không thú vị, không tiếp tục nữa, y nhắm mắt lại, khuôn mặt chỉ còn sự lạnh lùng.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Bác sĩ vào phòng, chỉnh lại kim truyền cho La Vực rồi lẳng lặng rời đi. Mãi tới lúc này, y mới phát giác có một bóng đen đang chậm rãi tới gần, y mở mắt, thấy Hiểu Quả đang cẩn thận ghé bên giường mình. Thấy y nhìn mình, Hiểu Quả rụt bả vai lại.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Vực nhướn mày, chậm rãi vươn tay.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hiểu Quả trốn về sau, song vẫn bị y bắt được.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Mu bàn tay vốn đang lành lặn giờ hiện lên vết ứ máu, La Vực làm như không thấy, dịu dàng vuốt tóc cậu.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Không muốn để ý đến tôi nữa sao?” La Vực cúi đầu hỏi như đang lẩm bẩm, “Đừng sợ, về sau sẽ không vậy nữa.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hiểu Quả không chớp mắt nhìn La Vực, một lúc sau, cậu lặp lại lời mình vừa nói ban nãy.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“La Vực, anh đừng, ốm…”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Vực hơi ngừng lại, nâng mắt nhìn vào mắt Hiểu Quả, đôi ngươi trắng đen rõ ràng giờ nhuốm màu bi thương, không biết là dành cho y, hay dành cho chính cậu.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Vực lui về sau, để dành một chỗ trống trên giường, nói với Hiểu Quả, “Tôi mệt, ngủ với tôi một lúc được không.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hiểu Quả do dự, cuối cùng chậm rãi nằm xuống bên cạnh y.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Hai người dùng chung một chiếc gối, hệt như đêm Hiểu Quả bị sốt. Mọi khi tầm này Hiểu Quả đã ngủ trưa, cậu mở to mắt, nhưng cơn buồn ngủ vẫn làm hàng mi dần hạ xuống.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Vực nhìn khuôn mặt Hiểu Quả gần trong gang tấc, chóp mũi cảm giác hơi thở của cậu. Không biết có phải do tác dụng của thuốc hay không, tảng đá nặng trịch đè nặng ngực y dần nhẹ đi, y nhích về phía Hiểu Quả gần thêm một chút, rồi cũng mau chóng chìm vào giấc ngủ…

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Cảm giác này chỉ thoáng qua trong phút chốc, lại kiên định lạ kỳ.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

***

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Bảo Điệp tới vườn sinh thái Lục Dã lần thứ hai.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Cô ta dựa vào đường đi theo trí nhớ để tìm đến biệt thự của La Vực, không ngờ vô tình gặp được một người nửa quen nửa đang không đứng ngay trước cửa.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Bảo Điệp ngừng xe, đi đến cạnh cô, người nọ cũng quay đầu lại chào hỏi.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“La tiểu thư.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Bảo Điệp nhướn mày, “Cô là…”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Người nọ tự giới thiệu, “Tôi là Dương Thi Hàm.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Bảo Điệp nghĩ nghĩ, “À, cô là cái người vẽ vời kia.” Giọng điệu của cô ta không kính trọng, cũng không khinh thường, chỉ bình thản trần thuật. Dù sao trước kia bọn họ đã thấy vô số người bên cạnh La Vực, La Bảo Điệp nhớ được cô đã là tốt lắm rồi.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Dương Thi Hàm không để tâm, gật đầu, “Vâng, chào chị.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Dì Chu nghe thấy tiếng chuông, chạy ra mở cửa. Khi nhìn thấy hai người, trên mặt bà lộ vẻ do dự. Trong mắt La Bảo Điệp, Dương Thi Hàm chỉ là một bạn giường không quan trọng, nhưng đối với dì Chu, hai người bọn họ không có gì khác biệt, đều là đối tượng mà khi mất hứng La Vực có thể đuổi ra khỏi nhà bất cứ lúc nào.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Tuy nhiên dì Chu vẫn để họ vào, không đợi được La Vực có lẽ bọn họ sẽ tự bỏ đi.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Dì Chu bưng nước tới cho hai người, Dương Thi Hàm đưa một túi nguyên liệu nấu ăn thật to cho dì Chu, sau đó cẩn thận dặn bà chuyện bữa tối.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Bảo Điệp yên lặng nghe, đợi Dương Thi Hàm quay về phòng khách, cô ta đột nhiên hỏi, “La Vực dạo này ăn uống tốt không?”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Dương Thi Hàm ngây người, hiểu được ý La Bảo Điệp, cô vội lắc đầu, “La tiểu thư hiểu lầm rồi, tôi không hay đến biệt thự mà chỉ hỗ trợ một chút thôi, không phải ngày nào anh ấy cũng ăn những thứ này.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Bảo Điệp cười, “Tôi biết, dù bệnh hay không, với cái tính của La Vực sao có thể ở chung cùng người khác chứ, kể cả khi người ta chịu được thì chính cậu ta cũng chịu không nổi. Tôi còn đang lo sức khỏe của cậu ta, nào ngờ cậu ta còn có thể tìm cô, xem ra đã khỏe nhiều rồi.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Lời nói thẳng thừng này nghe cực kỳ xấu hổ, nhưng thân phận của Dương Thi Hàm chính là vậy, La Bảo Điệp nói cũng không sai.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Dương Thi Hàm giải thích, “Thực ra… Gần đây La tiên sinh không tìm tôi, chỉ là tôi lo lắng cho sức khỏe của anh ấy, cho nên một tháng tới thăm một lần mà thôi.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Thăm?” La Bảo Điệp cười, “Cô quan tâm cậu ta ghê nhỉ.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Cô hiểu lầm rồi.” Dương Thi Hàm hé miệng, lại thấy nói gì cũng không giải thích được, đành ngậm miệng lại.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Bảo Điệp đánh giá phòng khách, phát hiện ở đây không có gì thay đổi so với lần trước, song nếu để ý thật kỹ thì vẫn sẽ nhận ra một số chi tiết, ví dụ như ở cửa có thêm một đôi dép lê nhỏ hơn, hay hai cuốn sách ảnh bày ở sofa bên kia, mấy thứ này trước kia không thể xuất hiện trong không gian sống của La Vực được.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Bảo Điệp nói, “Nếu cô muốn làm bữa tối, tôi đề nghị cô nên làm nhiều hơn một phần.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Dương Thi Hàm mờ mịt.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Bảo Điệp hiểu ra, “Thì ra cô chưa thấy cậu ta. Không sao, lát nữa là được gặp rồi, tôi cũng rất tò mò xem là dạng… người thế nào, có thể để La Vực mang về nhà.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Dương Thi Hàm hiển nhiên không hiểu La Bảo Điệp nói gì, nhưng cô không lắm mồm hỏi thêm, chỉ yên lặng ngồi đó, như thể không hứng thú với bất cứ chuyện gì của La Vực.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Bảo Điệp nhìn đối phương, trong lòng không khỏi ngạc nhiên. Tính ra Dương Thi Hàm đã đứt quãng đứng bên cạnh La Vực được hơn một năm, mặc dù trong một năm này La Vực đã tới nước A chữa bệnh một khoảng thời gian dài, nhưng đối với người như La Vực thì đã là lâu lắm rồi. La Bảo Điệp không tin La Vực sẽ có tình cảm với ai, từ nhỏ tới lớn, cô ta chưa thấy La Vực thích ai bao giờ, thậm chí đến một chút hảo cảm cũng không có. Người nào vô cớ được cậu ta nhìn thuận mắt thì sẽ được ở cạnh cậu ta đôi ba ngày, có thể hôm qua còn vui mừng hoan hỉ, ngay đến hôm sau đã bị coi như rác rưởi tống ra khỏi cửa. La Vực trời sinh đã có tâm lý vặn vẹo, y sẽ không bị bất cứ thứ gì cảm động, càng không có cảm xúc của một con người.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Mà người phụ nữ trước mắt này không biết có phải đúng khẩu vị của La Vực hay không, lâu như thế còn chưa bị đá đi. Bởi vì đủ thông minh? Biết thân biết phận? Chỉ lấy đúng những thứ mình có thể lấy? Tuy nhiên, La Vực chưa bao giờ thích người thông minh, bởi vì cậu ta đã quá thông minh rồi. Cậu ta tính toán tỉ mỉ từng chi tiết, trong mắt không chấp nhận một hạt cát. La Vực trước kia lại càng không thích kẻ ngu ngốc, y lấy đâu ra kiên nhẫn để ở chung cùng một tên ngốc như thế? Vậy mà hiện tại y còn có thể nuôi một tên ngốc bên mình.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Bảo Điệp càng nghĩ càng hồ đồ.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

….

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Bên kia, Phương Tỉ nhìn điện thoại, nói với La Vực ngồi sau xe, “Dương tiểu thư vừa nhắn tin nói cô ấy đã đến biệt thự, sau đó tiểu thư Bảo Điệp cũng đến.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Vực như không nghe thấy gì. Xe đang dừng đèn đỏ, hắn thấy Hiểu Quả đang dán vào cửa kính xe không nhúc nhích nhìn ra ngoài.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

La Vực nói với tài xế, “Lão Lý, tấp xe vào đi mua món kia đi.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Vâng.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Chỉ lát sau tài xế đã mua về một túi hạt dẻ ngào đường, đưa cho Hiểu Quả hai mắt tỏa sáng.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Chỉ được ăn mấy quả thôi đấy, đợi về nhà hẵng ăn.” La Vực dặn dò.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

“Ừ!”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com) *

Advertisement

7 thoughts on “Thằng nhỏ ngốc chương 21

  1. La Vực bị ám ảnh chuyện lúc nhỏ nên giờ mới ‘ trả thù xã hội ‘ hở? giờ anh ta đối tốt với hiểu quả vì ‘ đồng cảm ‘ với cảnh ngộ của hiểu quả và nguồn sức sống mạnh mẽ nơi cậu?
    cảm ơn bạn đã edit

  2. Oh, ra vậy, cảm ơn chủ nhà nak…thật sự ta không ghét la vực, thậm chí rất thích ảnh nữa,(tính ta và ảnh bệnh như nhau) nhưng mà ta thiệt là mong chờ nhìn thấy ảnh bị ngược, ngược thân ngược tâm, ngược tất…oahaha(*«»*)

  3. Chủ nhà cho hỏi thế công “mất zin” r ạ? Xin lỗi mình hỏi hơi kỳ, chỉ là nghĩ vs tính cách này thì ai chịu nổi nên hỏi thử tí. Mong chủ nhà đừng giận.

    1. Ông chủ La ba mấy tuổi rồi lại còn giàu nứt đố đổ vách, chưa mất zin mới là lạ đó bạn. Nam thanh nữ tú tranh nhau toác đầu chảy máu chỉ để xin một chân làm ấm giường chứ chưa dám mơ là người yêu ảnh, cao giá lắm đó!

  4. Thấy chị Dương cũng k thiết tha gì chắc còn sợ anh La nên chưa bê cl chạy tám hướng nhỉ, gặp t t chạy rồi :))))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s