Thằng nhỏ ngốc

Thằng nhỏ ngốc chương 49 (1)


Y chính là kiểu kim chủ khó hầu hạ nhất.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Thực ra mặc dù La Vực chỉ tiện tay nhận nuôi Hiểu Quả, nhưng y lại quan tâm cậu đủ đường, hàng đêm còn ngủ chung giường chung gối với cậu. Tuy Phương Tỉ và dì Chu cũng cảm thấy hơi kì lạ như những người khác, nhưng những năm gần đây ở cạnh La Vực đã khiến bọn họ dần quen tính cách của y, có nhìn thấy chuyện gì kỳ lạ cũng có thể bình tĩnh không hoảng sợ. Vậy mà lúc này đây, thấy Dương Thi Hàm xuất hiện trước cửa nhà, thầy Phương quay lại nhìn La Vực vẻ mặt không đổi, sau đó tới Hiểu Quả vẫn nở nụ cười thật tươi, không hiểu sao trong lòng bỗng dấy lên cảm giác xấu hổ lúng túng, rõ ràng Hiểu Quả và La Vực chẳng hề có quan hệ gì không thể nói rõ, mà Dương Thi Hàm và La Vực mới đúng là quan hệ xuất hiện lúc nửa đêm thế này, thế nhưng thầy Phương vẫn quẫn bách không thôi.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Phương Tỉ không nhúc nhích, Dương Thi Hàm lại cực kì trấn tĩnh, trên môi không rời nụ cười, cô hơi gật đầu với thầy Phương, nhìn La Vực trên lầu, bước về phía y.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

La Vực lại không nhìn cô, chỉ nhìn đồng hồ đứng dưới đại sảnh. Không ngờ đã tới nửa đêm rồi.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

“Đã muộn rồi…”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

La Vực vừa lẩm bẩm vừa bước về phía phòng, phía sau vang lên mấy tiếng bước chân.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Y quay đầu lại, thấy Dương Thi Hàm đứng cách đó vài bước, vẻ mặt nghi hoặc nhìn Hiểu Quả đứng giữa hai người. Cô nhớ rõ ánh mắt La Vực nhìn mình khi cô vô tình dọa đến cậu, đối với đứa nhỏ đột nhiên xuất hiện này, Dương Thi Hàm không tới mức kiêng kỵ, nhưng cô sẽ không coi Hiểu Quả thành một thứ không quan trọng, ít nhất là ở trước mặt La Vực.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Hiểu Quả nhắm mắt theo đuôi La Vực, ý cười rạng rỡ vẫn đong đầy khóe môi, không hề cảm thấy có gì kỳ lạ, có lẽ cậu đang vui vì cuối cùng đã tới thời gian ngủ rồi.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

La Vực nhìn cậu, tiện đà cười xoa đầu Hiểu Quả.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

“Dì Chu.” La Vực khẽ gọi một câu, “Dọn giường phòng bên cạnh đi.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Dì Chu nghe xong lập tức đi làm, không bao lâu sau đã xong việc.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

La Vực cầm gối đặt ở đầu giường, đưa cho Hiểu Quả.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Hiểu Quả ôm gối, mờ mịt nhìn y.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

La Vực bảo, “Đã bao lâu rồi chưa tới vườn trái cây?”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Hiểu Quả không kịp phản ứng với câu hỏi bất ngờ này, song cậu vẫn cố tự hỏi, bởi vì khoảng thời gian có hơi dài, cho nên Hiểu Quả không nhớ được.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

La Vực nói cho cậu, “Hơn nửa tháng rồi đúng không?”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Hiểu Quả nghĩ chắc cũng khoảng ấy, thế nên gật đầu.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

“Lần trước cậu bảo muốn quay về làm việc, bây giờ có còn muốn nữa không?” La Vực nghiêm túc hỏi, như thể chỉ cần Hiểu Quả lộ ra một chút lười biếng hay không hứng thú là cậu không cần phải làm công việc tốn công phí sức kia nữa.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Nhưng mà Hiểu Quả nhiệt tình yêu thích cùng chân thành kiên định với công việc của mình lắm. Hiểu Quả lập tức gật đầu, cậu thích vườn trái cây nhất!

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

La Vực rất vừa lòng với câu trả lời này, “Vậy ngày mai quay lại được không?”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Tuy Hiểu Quả rất thích ở cạnh La Vực, nhưng cậu cũng rất nhớ công việc ở vườn trái cây, vì vậy, cậu nở nụ cười vui vẻ.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

“Được!”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

La Vực cũng cười, “Vậy nếu mai đi làm thì không thể đến muộn được, phải ngủ sớm dậy sớm, giờ đã muộn rồi, nhưng tôi vẫn chưa đi ngủ, Hiểu Quả không thể ngủ muộn, vì vậy đành phải đi ngủ trước một mình thôi.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Một câu như vè líu cả lưỡi khiến Hiểu Quả mê man, cậu nhìn La Vực một lúc mà vẫn không hiểu y nói gì.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

La Vực nói lại một lần nữa, Hiểu Quả mới nghe hiểu. Nghe hiểu nhưng Hiểu Quả không muốn ngủ một mình chút nào, cậu kéo tay La Vực không buông.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

“Ừm… La Vực…” Hiểu Quả một tay ôm gối, một tay cầm tay La Vực, các nét trên mặt đều rầu rĩ tới nhíu cả lại.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Thấy Hiểu Quả không phối hợp, La Vực cũng không giận, giọng điệu vẫn nhu hòa như trước.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

“Chúng ta đã quay về vườn sinh thái rồi, ở đây không có yêu quái, sao cậu còn sợ nữa?”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

“Tôi… Tôi không sợ…” Hiểu Quả biện bạch.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

“Không sợ vì sao không muốn ngủ một mình?” La Vực hỏi cậu.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Hiểu Quả không nói gì, miệng mím lại, năm ngón tay nhíu chặt.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Hai người giằng co mấy phút, sau đó La Vực như thỏa hiệp gật đầu, “Được rồi, cậu không ngại ngủ muộn, không sợ mai đi làm muộn, không sợ bị quản lý mắng, cũng không sợ bị đuổi việc đúng không?”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Kết luận này làm Hiểu Quả sốt ruột muốn chết, “Không, không có… Tôi không muốn, bị muộn… Đừng đuổi việc tôi…”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

“Vậy thì sao nhỉ? Giờ cậu phải đi ngủ, làm một Hiểu Quả dũng cảm, ngày mai sớm quay về vườn trái cây, sẽ không bị muốn, không bị mắng, thật là tốt biết bao.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Lời khuyên của La Vực có sức hấp dẫn quá lớn, từ trước tới nay Hiểu Quả vốn tuân thủ nguyên tắc, một bên là lệ thường trước kia của cậu, một bên là cuộc sống hằng ngày hiện tại của cậu, khiến Hiểu Quả dao động mãnh liệt, tay nắm lấy tay La Vực bắt đầu có dấu hiệu nới lỏng.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Nhân cơ hội này, La Vực lùi về sau, tránh khỏi phạm vi Hiểu Quả có thể chạm đến, sau đó ngẩng đầu nhìn Dương Thi Hàm đang sững sờ đứng tại chỗ.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Dương Thi Hàm quả thực có hơi thất thần, người khiến cô kinh hoảng không phải là Hiểu Quả, mà là La Vực. Không nói vì sao trước kia hai người này lại quyết định chung giường chung gối, chỉ riêng việc muốn thiếu niên này ngủ ở phòng bên cạnh mà La Vực lại chịu nói nhiều như vậy, vừa dỗ vừa lừa lại vừa nói đạo lý, sợ là ngay đến bàn chuyện làm ăn quốc tế y cũng không bỏ nhiều công sức như vậy.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Nhận thấy ánh mắt đối phương, Dương Thi Hàm xem như thông minh mà vội vàng bước vào phòng, đứng bên cạnh La Vực.

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

La Vực không vươn tay, chỉ dịu dàng nói với Hiểu Quả một câu, “Ngủ ngon.”

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Dương Thi Hàm hiểu ý đóng cửa lại. Ngoài cửa, Hiểu Quả ngơ ngác nhìn khe cửa ngày càng hẹp lại, cuối cùng biến mất không còn thấy nữa….

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

===================================

* (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Ờm… Đm.

Advertisements

4 thoughts on “Thằng nhỏ ngốc chương 49 (1)

  1. Lầu trên trí tưởng tượng phong phú quớ, sao có thể nghĩ đến chiện xxx đc vại? Anh La bi giờ hăm phải là đồ sứ dễ vở, di chuyển bình thường còn phải chống gậy sao. =]] Ảnh và chị Dương là đang chơi trò chị em ngủ chung, xì líp pặc ti có hiểu hay hăm. =]] Thiếu nữ La La ngại ngùng đáng iêu. =]]

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s