Thằng nhỏ ngốc

Thằng nhỏ ngốc chương 55 (1)


Tội gì chứ.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

La Vực vẫn nhớ ngày y nhận được kết quả kiểm tra sức khỏe.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Trước đó, y đã quên mất bao lâu rồi mình chưa nghỉ ngơi tử tế. Cả một gia nghiệp đồ sộ như vậy, dù có giỏi bày mưu tính kế hơn người thì y vẫn phải tiêu tốn không ít sức lực vào nó. Khi tới bệnh viện kiểm tra, y còn có thời gian nằm trên sofa chợp mắt một chút, nghe thấy tiếng Hàng Nham bước vào, y cũng không mở mắt, mãi cho đến lúc Hàng Nham đứng trước mặt y.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

La Vực mở mắt, nhìn đồng hồ trên cổ tay. Tới ba giờ y còn một hội nghị qua video, tối phải bay tới thành phố F.

 

Hàng Nham đứng trước mặt y, vẻ mặt nghiêm trọng chưa từng có.

 

Có vẻ hắn không biết mở miệng thế nào, chưa kịp nghĩ xong, La Vực đã hỏi thẳng: “Tôi mắc bệnh nan y rồi đúng không?”

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Hàng Nham ngẩn ra, kinh ngạc nhìn y.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Dựa vào nét mặt của hắn, La Vực biết mình đã đoán đúng. Phảng phất như đắc ý với sự thông tuệ của mình, y ấy vậy mà lại nở nụ cười, ý cười không vương dù chỉ một chút cảm xúc nên có khi nghe tin dữ.

 

Hàng Nham lại cười không nổi. Khác với La Vực luôn bận rộn, hắn hiếm có được nghỉ về nước, bây giờ đúng là lúc hắn đang rảnh rỗi nhất. Nhiều bác sĩ ở các bệnh viện tư nhân của thành phố A là bạn học trước kia của Hàng Nham, kể cả bác sĩ kiểm tra sức khỏe cho La Vực tại bệnh viện Sùng Quang. Có một lần, vị bác sĩ kia ăn cơm với Hàng Nham, người đó nói gần đây các chỉ số của La Vực có bất ổn, thế nhưng y không muốn kiểm tra lại, vì vậy người đó muốn Hàng Nham khuyên y đôi câu.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Hàng Nham phải dùng sức của chín trâu hai hổ mới kéo được La Vực tới đây. Hắn chỉ muốn phòng trừ, nào ngờ chuyện không may lại trở thành sự thật.

 

Hàng Nham cố trấn định, nói: “Không phải bệnh nan y, sao mà là bệnh nan y được, chỉ là ung thư phổi giai đoạn đầu thôi, chúng ta phát hiện ra bệnh từ rất rất sớm, chỉ cần điều trị một thời gian là ổn.”

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

La Vực cười nhìn Hàng Nham.

 

Hàng Nham nhìn thẳng La Vực.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Một lát sau, La Vực nói: “Tôi sẽ suy nghĩ.”

 

Hàng Nham không thể tin nổi: “Còn suy nghĩ gì nữa, nằm viện, điều trị, xuất viện, khỏe mạnh trở lại, đơn giản biết bao nhiêu.”

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

La Vực một tay chống cằm, một tay gõ nhẹ mặt bàn, nom chẳng khác gì lúc y đang họp.

 

Hàng Nham không chờ nổi: “Hôm nay cậu ở đây luôn đi, tôi đã sắp xếp phòng bệnh cho cậu rồi, ngày mai lập phát đồ điều trị, qua vài tháng là có thể bình phục, không phải là việc gì lớn, công ty còn Tiêu Tỉnh Dương cơ mà, trợ lý Tiêu lợi hại như thế, chắc chắn có thể chống được mấy tháng.”

 

La Vực chỉ cười. Nếu dễ dàng như Hàng Nham nói, hắn cần gì nóng ruột nóng gan như thế.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Thế nhưng, y vẫn gật đầu.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

“Thôi được.”

 

Nếu đơn giản như thế, vậy thì chữa đi!

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Chỉ là, nói thì đơn giản, nhưng dùng đầu gối để nghĩ cũng biết sao mà dễ thế được. Lần đầu phẫu thuật diễn ra rất thuận lợi, các bác sĩ đều hài lòng với kết quả, La Vực dần bình phục, chỉ cần đúng giờ uống thuốc tham gia trị liệu, sẽ từ từ khỏe mạnh trở lại.

 

Vậy mà, không tới bốn tháng, phổi bên trái chưa ổn, đã đến phổi bên phải gặp hạn.

 

Tốc độ tái phát của La Vực khiến người ta giật mình. Hàng Nham bắt đầu hoảng sợ, lần này hắn còn đi cùng Hàng Thanh. Trái với vẻ mặt đau khổ của hai anh em, La Vực dù biết tin cũng chẳng thay đổi là bao. Vẻ mặt y không có thống khổ, không có giật mình, thậm chí y còn thảnh thơi đọc báo, xem mấy bức ảnh chụp lén chồng La Bảo Điệp Tân Triết đi thuê phòng với tình nhân trên trang nhất.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Giọng Hàng Nham thoáng vẻ suy sụp, nhưng hắn vẫn nỗ lực khuyên La Vực: “La Vực, chúng ta sẽ đổi một phương án khác hữu hiệu hơn, cậu đừng lo. Không thì ta có thể đến nước A chữa trị, bệnh viện của tôi có nhiều kinh nghiệm về lĩnh vực này, tôi cũng quen rất nhiều chuyên gia nổi tiếng.”

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

La Vực chợt hỏi: “Vì sao?”

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Hàng Nham sửng sốt.

 

Hàng Thanh chen vào: “Vì bác sĩ ở đó có thể chữa khỏi bệnh cho anh.”

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

“Vì sao?” La Vực vẫn hỏi.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Vì sao phải chữa bệnh? Vì sống, nhưng vì sao phải sống chứ?

 

Hai anh em Hàng Nham Hàng Thanh nhất thời không trả lời được.

 

Sống, không phải vì ai khác, mà là vì chính bản thân mình. Đối với hai anh em họ Hàng, thế giới đẹp đẽ như vậy, nơi này còn người mà bọn họ lưu luyến, còn chuyện khiến bọn họ không thể buông bỏ. Nhưng, với La Vực thì sao?

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Vì người nhà?

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

La Vực có, thế nhưng chẳng thà nói không có.

 

Vì người yêu?

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

E là cả đời này người ấy cũng không xuất hiện.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Vì sự nghiệp?

 

Kình Lãng sao? Đây chưa từng là điều La Vực hướng tới, vậy mà y cũng kiên trì bảo vệ cái công ty này, đôi lúc, Hàng Nham còn phải mệt phải sợ thay cho y.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Vì tiền, quyền, sắc?

 

Những thứ này La Vực có nhiều lắm, nhiều đến mức y chẳng thèm quan tâm.

 

Vậy…. Vì bạn bè?

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Được rồi, có lẽ Hàng Nham sẽ được tính là bạn bè của La Vực. Song, nếu chỉ vì Hàng Nham mà sống, mang toàn bộ áp lực gác trên người Hàng Nham, ngay đến La Vực cũng sẽ thấy mình vô dụng, lại còn khiến đối phương mắc ói, như vậy mới là có lỗi với bạn bè.

 

Vì ước mơ?

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

La Vực mơ ước điều gì? Y từng nói muốn ngủ một giấc thật ngon, tốt nhất ngủ xong không tỉnh dậy nữa, vậy có được tính không? Thế thì chẳng phải không bao lâu nữa sẽ thành hiện thực sao, cần gì phá hỏng nó.

 

Cuối cùng, vì chính bản thân y.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Để bản thân có cuộc sống tốt đẹp hơn? Nhưng dựa theo tình hình hiện giờ, chỉ sợ càng sống càng tệ.

 

Vậy còn lại điều gì?

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Nói thẳng, La Vực không tìm được mục tiêu sống tiếp. Sống, sẽ phải khổ sở phấn đấu, thậm chí chịu đủ giày vò vì cái thế giới này. La Vực không tìm được người, sự việc hay bất cứ thứ gì đáng để y làm vậy. Trái lại, khi hắn nhập viện lần hai, cả đám người như quạ đen lượn lờ phòng bệnh, mặt ai cũng bi thống vạn phần, cứ như trời sắp sập tới nơi, thế nhưng sau khi bọn họ rời đi, qua ô cửa sổ, y có thể nhìn thấy vẻ mặt mừng không kể xiết của từng người bọn họ.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Nếu La Vực thật sự nghĩ cho mọi người, vậy thì chọn sống tiếp mới là tổn thương bọn họ! Đang yên đang lành đập tan hy vọng người ta trông mong mãi, đó mới là tàn nhẫn ấy.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

“… Cái thứ này ngoan cố thế nào, dễ dàng tái phát thế nào, cậu là bác sĩ hiển nhiên rõ hơn tôi, tôi nghe lời cậu mà thử một lần, kết quả thất bại, tội gì lãng phí thêm thời gian.”

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

La Vực hời hợt nói, nhưng có thể thấy đây không phải là kích động nhất thời. Y chỉ nhìn xa hơn mà thôi. Không muốn tiếp tục vật lộn đấu tranh, so với việc nói y nhu nhược nhát gan, bị bệnh tật đánh bại, chẳng thà nói y không buồn đánh một trận với con ác ma này. Đánh xong tự chuốc lấy cực khổ không nói, lại còn không được phần thưởng y hứng thú, vậy thì thua cũng chẳng sao.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Tội gì chứ.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Thế nhưng, từ trước tới nay La Vực vốn không thích có ai sống tốt hơn y, nhiều người mong y chết như thế, dựa theo tác phong của La Vực, nhất định y sẽ không để bọn họ như nguyện.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Hàng Nham muốn dùng điều này để khích tướng y, đáng tiếc, rõ ràng là La Vực không nghe theo.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

“Nhất định bọn họ cũng nghĩ tôi sợ chết, liều mạng tìm cách để sống khỏe mạnh, vậy tôi thế này chẳng phải cũng không như bọn họ nghĩ sao.”

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Hàng Nham nghẹn lời, Hàng Thanh khóc sưng cả mắt, song hết thảy những điều này đều không ảnh hưởng gì tới La Vực. Y chỉ mới ba mươi tuổi, đã cảm thấy chán sống, đúng, đã quá chán sống rồi.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

===============================

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Sống mà như La Vực, có khi còn khổ hơn Hiểu Quả…

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Advertisement

One thought on “Thằng nhỏ ngốc chương 55 (1)

  1. Đọc chương này thấy thương La Vực quá. Cô độc đến mức nào mới cảm thấy dửng dưng trước bản án tử hình như vậy? Mong Hiểu Quả có thể trở thành lẽ sống của La Vực, một người quan trọng và k thể xa rời.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s