Thằng nhỏ ngốc

Thằng nhỏ ngốc chương 55 (2)


Bệnh của La Vực ngày một tệ đi, vậy mà y chẳng mặn mà gì với việc điều trị. Gần như ngày nào các bác sĩ cũng thay đổi phương án, chỉ chờ y gật đầu, thế nhưng La Vực lại cứ đều đều không đổi. Nói y cam chịu, tự hành hạ mình cũng không đúng, y vẫn uống mấy món đồ bổ cần uống, làm việc và nghỉ ngơi bình thường, tâm tình khoái trá, ngày ngày đọc sách, ngủ, thỉnh thoảng lên mạng, hỏi chuyện công ty, trải qua tháng ngày thư thái và thích ý chưa từng có.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Trong mắt mọi người, hành động này được coi là tranh thủ từng phút giây để làm điều mình muốn, xem như quý trọng chất lượng cuộc sống, nhưng nếu đổi thành cách nói khó nghe hơn, thì có thể gọi đây là “chờ chết”.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Điểm khác biệt giữa hai điều này chỉ là thái độ của người trong cuộc mà thôi.

 

Mọi biện pháp của Hàng Nham và Hàng Thanh đều thất bại. Lúc đầu La Vực còn chịu gặp bọn họ, nhưng lâu ngày y cũng phiền, suốt ngày vác cái mặt buồn khổ đứng trước mặt y, cứ như bọn họ mới là người sắp chết, thử hỏi xem có ai muốn gặp không. Thế là, y không buồn gặp bọn họ nữa.

 

Mãi tới mười ngày trước khi Hàng Nham trở về nước A.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Công việc của hắn đã trễ nải quá nhiều, không thể kéo dài thêm được. Hàng Nham muốn La Vực đi cùng mình, nhưng ngoài thất bại vẫn là thất bại, hắn buộc phải tìm cách trước khi trở về xử lý một số chuyện.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Còn Hàng Thanh, cô đã quyết định bỏ cuộc. Mỗi khi đối mặt với La Vực, thần chí của cô đều tha thẩn nơi nao, vì vậy, Hàng Thanh cảm thấy nếu đây là mong muốn của La Vực, cô hẳn nên tôn trọng y. La Vực đã sống mệt quá rồi, không còn muốn tiếp tục nữa.

 

Hàng Nham không thể nghĩ như Hàng Thanh được, hắn là bác sĩ, rõ ràng đây là ca bệnh còn khả năng cứu vãn, bảo hắn buông tay mặc kệ sao được? Huống chi, đó còn là La Vực, là anh em tốt nhất của hắn.

 

Ngày đó, La Vực tắm xong bước ra ngoài, liền thấy Hàng Nham ngồi trên sofa ngoài sảnh, mở tivi trước mặt, tập trung theo dõi.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

La Vực ngồi xuống cạnh hắn, vừa lau tóc vừa liếc mắt, có vẻ là băng ghi hình một ca bệnh.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Máy quay vừa được xếp đặt, cho nên góc nhìn vẫn hơi lệch, nhưng qua đó có thể thấy tình huống đại khái. Bác sĩ cầm một ống tiêm rất to, đâm vào lưng bệnh nhân trên giường dưới sự giúp đỡ của y tá. Bởi vì đã từng trải qua việc tương tự, cho nên La Vực biết họ đang hút nước tích trong phổi bệnh nhân, bệnh nhân lần này nho nhỏ gầy teo, gương mặt thì lại sưng như đầu heo.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

La Vực nhìn một hồi, mí mắt cụp xuống, như thể không mấy hứng thú.

 

Hàng Nham thấy vậy, cũng không vội vã.

 

Với cảnh tượng chẳng mấy vui vẻ trước mặt, La Vực thành công nhắm mắt ngủ.

 

Ngày hôm sau, Hàng Nham lại tới.

 

Lúc ấy La Vực đang đọc sách, tiếng tivi vang lên, La Vực cũng không ngẩng đầu.

 

Màn hình phát cảnh phẫu thuật, La Vực thì đọc một tiểu thuyết trinh thám. Mặc dù hai thứ khác nhau, nhưng lại tạo cảm giác hơi tương đồng, xem như tăng bầu không khí đọc truyện, thế nên y không đuổi Hàng Nham đi.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Ngày thứ ba, Hàng Nham lại tới nữa.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

La Vực nói: “Tôi đã mua tivi và đầu đĩa mới chuyển đến nhà cậu rồi.”

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Hàng Nham chỉ cười hì hì: “Đây đề tài năm nhất của bạn học tôi, tôi mượn cậu ta để nghiên cứu một chút, đáng tiếc lại có quy định không thể mang ra ngoài bệnh viện, cho nên tôi đành mượn tạm chỗ cậu.”

 

La Vực còn lâu mới tin lời giải thích vớ vẩn này, y biết Hàng Nham có ý định gì, vì vậy y cũng không nổi nóng với hắn.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

La Vực không để tâm, lên mạng xem tin tức.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Ngày thứ tư, ngày thứ năm, ngày thứ sáu…

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Bất tri bất giác đã qua một tuần. Trong video ngày hôm nay, các bác sĩ đã phải cấp cứu cho đứa nhỏ bốn lần, chỉ thiếu không dựng lều luôn trong phòng bệnh. Cuối cùng, La Vực cũng chịu ngẩng đầu lên.

 

Y hơi tò mò hỏi Hàng Nham: “Nó không có cảm giác đau sao?” Nếu là người khác, dù không chết thì cũng bị hành hạ cho sống dở chết dở rồi!

 

Tuy nói là cho La Vực xem, nhưng Hàng Nham cũng vô thức đắm chìm trong thước ghi hình, phải mấy giây sau hắn mới hoàn hồn.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

“Không phải, đứa bé có thể chất mẫn cảm.” Điều có nghĩa, cảm giác đau của nó mạnh hơn người thường nhiều.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

La Vực nhìn bác sĩ trong video nhỏ chất lỏng vào cổ đứa bé. Tuy có thể chịu được dằn vặt này, nhưng y vẫn còn nhớ nguyên cảm giác khi sử dụng loại thuốc đó. Chất lỏng một đường đốt sạch từ cổ xuống bụng, muốn ho khan mà ngực còn có vết mổ, mới dùng lực đã như mất nửa cái mạng, dạ dày thì co quắp liên hồi, vừa buồn nôn vừa chuột rút suốt cả ngày. Khi đó, bác sĩ nói phản ứng của La Vực vẫn chưa phải dữ dội nhất, nhưng cũng chỉ cho y dùng một liều, vậy mà đứa bé này sáng trưa tối mỗi lần hai liều, La Vực cảm giác dây thần kinh co giật liên hồi kia sắp cháy hỏng tới nơi rồi.

 

Có lẽ vì tò mò, có lẽ vì kinh ngạc, La Vực không khỏi liếc hình ảnh kia nhiều hơn mấy lần.

 

Cũng giống như khi xem được một bộ phim hay, không xem thì thôi, sẽ chẳng buồn quan tâm gì tới nó, nhưng nếu vô tình xem một tập, chắc chắn sẽ suy đoán tình tiết, rồi kìm không được tiếp tục theo dõi.

 

Thế là, hai người đàn ông trưởng thành chẳng khác gì mấy bác gái mê phim thần tượng, ngồi trước tivi xem suốt ngày dài.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Hàng Nham xem trên góc độ một bác sĩ đang theo dõi quá trình điều trị một ca bệnh.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Còn La Vực thì chỉ đơn thuần xem một kẻ chịu tội kinh khủng hơn y gấp cả chục lần. Mỗi ngày, cơ thể yếu ớt lại chịu thêm giày vò, một giây trước cứ tưởng rằng nó sẽ chết, thế mà, tới giây sau nó lại vượt qua được một cách kì diệu, hệt như nhân vật chính trong phim cứ lê lết hơi tàn, khiến tình tiết phim nhấp nhô trập trùng.

 

Nhưng, Hàng Nham lại nói cho y biết, đây không phải là lê lết hơi tàn, mà gọi là: Ý chí cầu sinh.

 

Nhìn đứa nhỏ kia lại một lần nữa vất vả tìm đường trở về từ Quỷ môn quan, La Vực rốt cuộc đưa ra nghi vấn với Hàng Nham.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

“…Vì sao vậy?”

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Từ khi đứa nhỏ kia xuất hiện, trong màn hình ngoài bác sĩ, y tá thì chỉ có một mình nó, không người thân, không bạn bè, cũng chẳng ai vào phòng bệnh thăm nó. Từ đầu đến cuối, chỉ có mỗi nó cô độc một mình, vừa thống khổ vừa lặng lẽ chịu đựng những cửa ải sinh tử đầy khó khăn.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Dựa trên lời các bác sĩ, La Vực có thể đoán được phần nào, tuy nhiên y hiếm có muốn hiểu được ngọn nguồn.

 

Hàng Nham nhìn chằm chằm màn hình, không quay đầu lại, một lát sau hắn mới trả lời: “Suýt chết đuối nên bị viêm phổi cấp độ nặng, hai cánh phổi xuất huyết, cộng thêm hàng loạt biến chứng, chức năng của thận và tim cũng bị ảnh hưởng…”

 

Nói tới đây, hắn hơi ngừng lại, nhìn La Vực.

 

“Còn có… Thiếu dưỡng khí dẫn tới phù não, hộp sọ chịu tổn thương nặng. La Vực, cậu biết không, dù cho đứa bé này có thể khỏe mạnh trở lại, nhưng cả đời này nó sẽ phải nhờ người khác trợ giúp, thậm chí có thể sẽ phải nhận sự thương hại của người đời mà sống, vậy mà… nó vẫn muốn tiếp tục sống.”

 

===============================================

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Tác giả: Tác giả từng viết “Xét nghiêm túc thì có thể nói nhân vật trong truyện là nhược thụ”. Nhưng nếu nói thoáng hơn, tôi cảm thấy Quả cục cưng chỉ yếu ớt trên cơ thể, còn tinh thần lại cực kì mạnh mẽ.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

tÁo: Đó là cách Quả cục cưng bước vào đời La chán sống đó =3= Thế này có khi anh Nham được coi là ông mối cho hai người này quá.

 (Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com)

Advertisements

2 thoughts on “Thằng nhỏ ngốc chương 55 (2)

  1. Tội Hiểu Quả quá, vậy mà gặp lại La Vực còn giày vò e nó như thế, sau này phải sủng nhiều vào hụ hụ

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s