Thằng nhỏ ngốc

Thằng nhỏ ngốc chương 64 (2)


La Vực bỗng hỏi: “Bây giờ Hiểu Quả có những người bạn tốt nào?”

(Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com

Có lẽ đã lâu không gặp, cho nên nhất thời Hiểu Quả không nhớ ra những người khác, mất nửa buổi mới kể ra được vài cái tên.

(Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com

La Vực làm bộ suy ngẫm: “Dưa Hấu mới tới nhà chúng ta một ngày đã là bạn tốt của cậu. Tên béo gì gì đó đã biến mất bao lâu, cũng là bạn tốt của cậu. Tôi… Cũng là bạn tốt của cậu, lẽ nào ba người chúng tôi đều giống nhau sao? Vậy để tên béo kia chuyển vào phòng này luôn được không? Về sau Dưa Hấu sẽ tắm cùng cậu, như vậy Hiểu Quả sẽ thường được gặp nhiều người bạn khác nhau, tốt biết bao. Còn tôi ấy à…”

 

La Vực cân nhắc một chút rồi nói: “…. Tôi xuống lầu ở thôi, ừm, hoặc chuyển sang phòng bên cạnh cũng không tệ, phòng lớn vậy mà.”

 

Tự dưng La Vực bàn đến chuyện này dọa Hiểu Quả sợ thót người, nếu nửa trước chỉ mới khiến cậu chau mày suy ngẫm, nửa sau đã làm Hiểu Quả tức thì biến sắc.

 

Cậu thả tay không bế Dưa Hấu nữa, quay đầu kéo La Vực.

(Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com

Cậu vội tới mức mặt mũi trắng bệch: “Ô….Không được, không muốn… Không muốn…”

 

“Vì sao không muốn?” La Vực thong thả hỏi, mặt đầy tò mò.

 

Hiểu Quả căng thẳng chỉ biết nói mỗi câu này.

 

“Không muốn, La Vực đi…Đừng đi, đừng đi…”

(Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com

“Nhưng cậu có nhiều bạn tốt như thế, ai cậu cũng muốn, sao Hiểu Quả có thể tham lam thế được? Cậu nhìn tôi mà xem, tôi chỉ có mỗi một người bạn tốt, cho nên tôi mới đối tốt với cậu như vậy.” La Vực tỉ mỉ phân tích cho cậu.

(Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com

Hiểu Quả mím môi, nom có vẻ đang bị chấn động mạnh lắm, kí ức về lần La Vực bảo không thích cậu bỗng hiện lên trong đầu. Thì ra Hiểu Quả chưa từng quên chuyện đó, chỉ cần là lời La Vực nói, thì dù tốt hay xấu, Hiểu Quả cũng sẽ ghi nhớ trong đầu.

(Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com

Đôi mắt cậu đỏ lên, hàng mi không ngừng chớp, dường như đang cố nén nước mắt, khuôn mặt cậu hiện rõ sợ hãi và bi thương, bàn tay đang nắm tay La Vực siết chặt lại, trán dụi vào vai La Vực, hệt như nghé con quật cường.

(Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com

La Vực không vì vậy mà buông tha cậu, y tiếp tục đổ dầu vào lửa: “Đừng như vậy, phòng bên cạnh rất gần, Hiểu Quả có thể thấy tôi qua cửa sổ mà.”

 

“Ô….” Cổ họng Hiểu Quả vang lên tiếng hừ nhẹ, cậu ôm chặt eo La Vực, dụi cả đầu vào ngực y, nức nở kêu: “…Từ bỏ…”

 

“Sao cơ?” La Vực ghé sát tai vào miệng Hiểu Quả: “Cậu nói gì tôi nghe không rõ.”

(Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com

Hiểu Quả chầm chậm nhắm hai mắt, nước mắt đã thấm ướt lông mi, cậu hiếm có nhấn từng chữ, kiên định nói: “Không cần… Bạn tốt, tôi không cần…bạn tốt, khác…”

(Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com

La Vực ngừng cười, vuốt tóc Hiểu Quả: “Như vậy chẳng phải Dưa Hấu sẽ bị đem đi sao? Cậu quay lại nhìn xem, nó đáng thương biết bao, nó cũng đang nhìn cậu kìa, rõ ràng ban nãy cậu còn thích nó như vậy…”

(Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com

Hiểu Quả nghe La Vực nói, run rẩy quay đầu lại, liền thấy đúng là Dưa Hấu đang nhìn mình bằng đôi mắt vô tội, hai tai lắc lắc, nào còn vẻ hung ác như khi mới gặp.

(Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com

“Hức hức…” Hiểu Quả  thút thít ôm chặt La Vực: “Anh đừng đi… La Vực đừng, đi….” Cậu lặp đi lặp lại.

(Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com

Khuôn mặt La Vực dần giãn ra, khóe miệng cong lên ý cười nhàn nhạt, y đang vui tới mức tự đắc, đối lập hẳn với Hiểu Quả đang vạn phần bi thương, tạo nên cảnh tượng vô cùng quỷ dị.

(Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com

Tuy nhiên, chẳng mấy chốc La Vực đã thay đổi sắc mặt, thở dài nói: “Haiz, thôi được rồi, nếu Hiểu Quả không muốn… Tôi đành phải ở lại thôi. Nhìn cậu khổ sở như thế, tôi cũng thấy rất khó chịu, phải làm thế nào đây?”

(Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com

Hiểu Quả vừa nghe liền cố nín khóc, cậu ngẩng đầu, qua quýt dùng tay áo lau nước mắt, khuôn mặt viết thật to mấy chữ: “Tôi không khóc, tôi không khóc”.

(Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com

La Vực như đang giằng xé tâm lý dữ dội, cuối cùng đưa ra phương án: “Không thì thế này đi, tôi nhường lại vị trí bạn tốt, chúng ta đổi sang một quan hệ khác, như vậy Dưa Hấu có thể ở lại, mà tôi cũng không cần đi nữa.”

(Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com

Hiểu Quả nào hiểu đổi quan hệ là chi, thế nhưng cậu hiểu vế cuối cùng, La Vực không cần đi, La Vực không đi là quan trọng nhất, kế đến là… Dưa Hấu cũng không cần đi nữa, vì vậy Hiểu Quả vội vàng gật đầu.

(Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com

La Vực bảo: “Không là bạn tốt nữa, ừm… Vậy hai chúng ta là quan hệ gì nhỉ? Hai chúng ta… Có gì?”

 

Hiểu Quả cũng cố gắng suy nghĩ, chợt nghe La Vực bừng tỉnh nói: “Chúng ta có nhà.”

 

“Nhà! Chúng ta có nhà!” Hiểu Quả cũng bừng tỉnh, cảm thấy y nói quá có lý.

(Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com

La Vực lại nói tiếp: “Cho nên… Chúng ta chính là người nhà. Hiểu Quả làm người nhà của tôi được không? Như cậu và mẹ cậu vậy.”

(Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com

“Mẹ…” Hiểu Quả khẽ lặp lại, ánh mắt vô thức chìm trong một thứ cảm xúc rất đỗi ấm áp, cậu nghĩ đến La Vực, cũng là ấm áp như vậy.

(Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com

“Được, được, người nhà…” Hiểu Quả cười, lông mi còn vương nước mắt.

(Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com

Một giây sau, cậu liền bị La Vực kéo xuống ngồi lên đùi y, La Vực ôm cậu, nghiêm túc dặn dò: “Hiểu Quả đã nhận lời tôi rồi đó, Hiểu Quả có thể có rất nhiều bạn tốt, thế nhưng chỉ có một mình La Vực là “người nhà”, hiểu không?”

(Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com

Nói xong, La Vực thơm lên má Hiểu Quả, rồi sau đó hôn lên môi cậu, thời gian dài hơn nụ hôn lần trước một chút.

(Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com

Khuôn mặt Hiểu Quả mê man ngơ ngác, lại xen lẫn hai đám mây hồng.

(Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com

La Vực ghé sát đối phương, miệng nỉ non: “Vì vậy, Hiểu Quả chỉ có thể làm như vậy với một mình tôi, biết không? Nếu không tôi sẽ sang phòng bên cạnh.”

 

Đôi mắt sáng long lanh của Hiểu Quả khẽ động, phảng phất như vừa hoảng hốt tỉnh lại, cậu cũng ôm lấy La Vực, sợ sệt hôn môi La Vực một cái, đáp: “Hiểu Quả…. chỉ làm “người nhà” với La Vực, không làm với người khác.”

(Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com

“Ừ, đúng rồi, vậy mới đúng…” La Vực vòng tay ôm Hiểu Quả, nụ cười lần này đã mở rộng hơn nhiều, chỉ tiếc không ánh được vào mắt, càng làm nổi bật ánh mắt sâu thăm thẳm của y.

(Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com

============================================

(Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com

Quả là một phi vụ lừa đảo mang tính lịch sử. Đúng là boy tâm cơ mà…

(Posted in 0406theyoosupark.wordpress.com

Advertisements

5 thoughts on “Thằng nhỏ ngốc chương 64 (2)

  1. Lừa trẻ con… La đại gia, ngài còn có tí nào tự giác mình là đại nhân vật không hả ! Hả! Hả!?! Cơ mà tui thích 😂😂😂

  2. Qủa Nhi đáng iu của tui đã bị lừa bán về nhà ông họ La kia roài >< cơ mà ng ta thích hehe

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s