Thằng nhỏ ngốc

Thằng nhỏ ngốc chương 79 [Hoàn chính văn]


Thằng nhỏ ngốc

posted in parkyoosu

Hiểu Quả vào phòng rồi còn muốn chạy xuống lầu, bị Phương Tỉ chặn lại, trái dỗ phải khuyên cũng không ngăn được cậu, may mà chẳng mấy chốc La Vực đã lên lầu.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Tóc y còn ướt, trên người đã thay một chiếc áo choàng tắm, có lẽ là mới tắm vội, mùi xăng trên người đã tản đi. Hiểu Quả vừa thấy La Vực, không để ý gì liền vội vàng sà vào lòng y, được y đỡ lấy.

 

Thầy Phương đón lấy ánh mắt ra hiệu của La Vực, biết y đã gọi luật sư xử lý, liền yên tâm ra ngoài, giải quyết các công việc khác.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

La Vực cảm giác eo đang được ôm chặt, cười nói: “Không sao rồi.”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Hiểu Quả mất hứng nhìn La Vực, bất ngờ nói một câu: “Không được, đánh nhau.”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Hiểu Quả biết nhất định vừa rồi La Bảo Điệp và La Vực đã xảy ra chuyện không vui, nhưng tình huống nghiêm trọng nhất mà cậu nghĩ ra được chỉ có đánh nhau thôi. Đối với Hiểu Quả thì đã là chuyện rất rất xấu, hơn nữa cậu còn từng trải qua, bị giáo viên phê bình một trận.

 

La Vực nhíu mày: “Ừm… Lần sau sẽ không vậy nữa, chúng tôi đã làm lành, bây giờ cô ta về nhà rồi, tôi còn để Dưa Hấu tiễn cô ta nữa.”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Y vừa nói xong, Dưa Hấu liền hoạt bát chạy vào. Thấy Hiểu Quả, nó hớn hở chạy vòng quanh hai người, lắc lắc cái tai, kế đến ngoan ngoãn nằm bên chân Hiểu Quả, hệt như một chú cún cưng đúng chuẩn.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Hiểu Quả nhìn Dưa Hấu rồi lại nhìn La Vực, mày vẫn nhíu chặt, cậu thấp giọng lặp lại.

 

“Không được, đánh nhau.”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

La Vực không ngờ Hiểu Quả lại nhạy cảm tới vậy, y cười vòng tay ôm cậu, ngồi xuống sofa, thuận thế kéo cậu ngồi xuống đùi mình.

 

Hiểu Quả rúc đầu vào ngực La Vực, không chịu nhúc nhích.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

La Vực vuốt ve làn da mềm mại sau gáy Hiểu Quả, chậm rãi nói: “Vừa rồi còn dũng cảm lắm cơ mà? Sao giờ lại sợ hãi như vậy? Tôi đã bảo cậu đừng tới rồi, cậu xem, đây chính là hậu quả của không nghe lời đó. Lần sau thì sao, có phải sẽ biết nghe lời không?”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Hiểu Quả không đáp, đầu như mũi khoan không ngừng dụi vào ngực La Vực, dụi dụi khiến La Vực không khỏi nhịn cười nâng mặt cậu lên, nào ngờ nghe Hiểu Quả nói: “Không nghe…”

 

“Cậu nói gì?” La Vực tưởng mình nghe nhầm.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Hiểu Quả ngẩng phắt mặt, hết sức chăm chú, nhìn thẳng La Vực nhắc lại lần nữa: “Không nghe…Không phải! Không phải tôi… Sợ!”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Hiếm có nghe thấy Hiểu Quả phản bác, La Vực thu nụ cười.

 

“Cậu đang… Tức giận sao?”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Hiểu Quả nhăn mũi, trừng hai mắt, tỏ rõ mình đang giận thật là giận. Rõ ràng trước đây gặp nhiều chuyện bất công Hiểu Quả đều tự trấn an tâm lý, thế mà giờ đụng tới chuyện của La Vực, cậu nhất quyết không bỏ qua.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

La Vực trầm mặt, không nói gì.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Hiểu Quả cũng không nói.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Hai người cứ thế mắt to trừng mắt nhỏ một lúc, không ai chịu mở miệng thỏa hiệp.

 

Cuối cùng, La Vực vốn chưa từng cúi đầu nhận sai đành lắc đầu thở dài. Đúng lúc y định nói gì đó, Hiểu Quả bỗng ôm chầm lấy y, cậu không rúc trong ngực La Vực nữa, mà giang hai cánh tay ôm y vào lòng. Vóc dáng hai người đã chênh lệch, Hiểu Quả còn ngồi trên đùi La Vực, thế nên hành động của cậu chẳng hề dễ dàng, nhưng cậu vẫn kiên định ôm y như thế.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Đây là tư thế có ý bảo vệ, La Vực có thể cảm giác được cánh tay chẳng hề cường tráng của cậu đang gắng sức ôm lấy mình, bàn tay vững vàng túm lấy áo sau lưng y, tựa như một chú chim ưng non nớt, tuy chưa hoàn toàn trưởng thành, nhưng vẫn một mực quyết tâm thủ hộ lãnh địa của mình.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Hai mắt La Vực lóe tia sáng như vui sướng, lại như bất đắc dĩ, một cảm xúc phức tạp ngập ứ trong ngực y, song chỉ thoáng qua đã vội biến mất.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

La Vực khôi phục vẻ tươi cười, bất ngờ vén áo cậu.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

“Sao cậu lợi hại thế, thành tiểu phi long hiện thân rồi hả? Để tôi xem xem nào…”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Hiểu Quả đang đắm chìm trong cảm xúc kiên định của mình, không kịp phản ứng động tác bất thình lình của La Vực, kìm không được bật cười khanh khách, tránh tới tránh lui.

 

“Haha…. Buồn quá…”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Trời đang dần nóng lên, vì vậy khi ở nhà Hiểu Quả chỉ mặc một bộ quần áo thể thao mỏng, La Vực vươn tay một cái là có thể sờ thấy cái bụng nhỏ mềm mềm của cậu, cũng làm Hiểu Quả vừa lạnh vừa buồn suýt không chịu nổi.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Hiểu Quả mải né eo né bụng, quên mất đầu còn tựa vào vai La Vực, bị y cúi xuống hôn lên môi.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Hiểu Quả đã quen với việc thỉnh thoảng La Vực lại hôn mình, hơn nữa cậu cũng rất thích, chỉ có điều nhiều lúc La Vực làm cậu khó thở lắm. Lần này La Vực hôn, Hiểu Quả cười không tránh, tùy ý để y hôn một lúc lâu. La Vực môi chạm cánh môi đã hơi tê của Hiểu Quả, khẽ nói: “Trước đây tôi chỉ hy vọng cậu có thể dũng cảm sống, nhưng bây giờ…”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

“Sao?” Hiểu Quả mờ mịt nhìn người ngay sát gần.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

La Vực nói thật khẽ: “Bây giờ…Tôi hy vọng cậu có thể dũng cảm sống thật hạnh phúc.”

 

Không biết Hiểu Quả có nghe hiểu hay không, cậu di chuyển đôi ngươi, nở nụ cười thật tươi với y.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

“Hiểu Quả, sống…. La Vực cũng… sống.”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Đây sắp thành kiểu đối thoại cố định của Hiểu Quả và La Vực, trong lòng Hiểu Quả, Hiểu Quả có cái gì, La Vực cũng có cái đó.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

La Vực nhìn không chớp mắt khuôn mặt tươi cười của cậu, nghiêm túc gật đầu.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

“Được…”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

***

Hôm sau, Hiểu Quả xuống lầu ăn sáng trước, La Vực thì ở trên lầu nghe điện từ đồn cảnh sát. Theo trình tự y sẽ phải tới đồn lấy lời khai, Dưa Hấu phải bị tạm nhốt, nhưng đoàn luật sư của y phản bác rằng La Bảo Điệp tự đột nhập vào nhà tấn công La Vực, y chỉ đơn thuần tự vệ, hơn nữa cô ta còn đang dính kiện cáo, vì vậy La Vực không phải chịu bất cứ trách nhiệm nào.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Nói chuyện xong, La Vực xuống lầu, vừa đúng lúc có hai nhân viên bê rất nhiều dụng cụ vào nhà.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Đợi bọn họ chuẩn bị xong, La Vực dắt Hiểu Quả tới ghế sofa, giải thích cho cậu: “Lần trước chúng ta đã nói rồi, phải chụp mấy bức ảnh thật đẹp, đúng không?”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

“Chụp ảnh…” Hiểu Quả không nhớ rõ chuyện này, thế nhưng gần đây cậu rất thích các bức ảnh, ngày nào cũng mở máy tính ra xem, còn được thấy cả mẹ trong đó nữa!

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

“Chụp ảnh! Chụp ảnh!” Hiểu Quả hưng phấn hô.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

La Vực chỉnh trang lại đầu tóc, quần áo cho Hiểu Quả, sau đó nhẹ nhàng xoay đầu cậu, để cậu nhìn về phía ống kính.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

“Chụp xong để trong phòng được không?” Hôm qua Hiểu Quả nôn nóng chạy xuống lầu, không cẩn thận làm sập nguồn máy tính, bị mất bức tranh còn đang dang dở, thêm vào đó khi La Vực vẽ tranh cũng xảy ra chuyện không may, vì vậy y đổi ý, quyết định thay tranh vẽ bằng hai bức ảnh của họ.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

“Ừ!” Hiểu Quả rất thích đề nghị này.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

“Tách!” Nhiếp ảnh gia không chờ bọn họ bày dáng, dứt khoát bấm chụp ngay lúc Hiểu Quả đang nở nụ cười tươi rói, mắt trao mắt với La Vực, lưu lại khoảnh khắc đẹp đẽ ấm áp này.

 

Sau đó họ lại chụp thêm mấy bức, mời cả thầy Phương và dì Chu gia nhập, mọi người cùng đứng cạnh nhau, tạo nên cảm giác như người một nhà.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Tất cả đều hết sức thuận lợi, chẳng bao lâu sau đã kết thúc buổi chụp.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Hàng Nham không biết tới từ lúc nào, lẳng lặng nhìn hết thảy. Tới khi La Vực đứng dậy, Hàng Nham mới hồi thần.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Vẻ mặt hắn đầy phức tạp, vừa như cảm động, lại vừa như bồi hồi, trong phút chốc hai cảm xúc đan xen khiến hắn nom có vẻ bất ổn.

 

Đáng tiếc, La Vực chẳng quan tâm phút đa sầu đa cảm của Hàng Nham, chỉ mặc áo khoác cho mình và Hiểu Quả, chống gậy bước vào xe.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Xe nhanh chóng tới bệnh viện Sùng Quang, nơi La Vực từng tới kiểm tra tổng quát.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Lúc này, La Vực không để Hiểu Quả nhìn mình qua máy thu hình như lần trước, y chỉ tìm một góc cho cậu ngồi đợi. Trước khi đi, y ngồi xổm xuống trước mặt cậu.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

La Vực cười, ngửa đầu nhìn đối phương, hỏi: “Cậu còn nhớ tôi từng hỏi cậu thế nào không?”

 

“Hỏi gì cơ?” Hiểu Quả tò mò.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

La Vực ngừng một chút, đáp: “Tôi hỏi rằng, nếu có một ngày, tôi ngủ không tỉnh dậy nữa, Hiểu Quả sẽ làm thế nào?”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Y đã hỏi Hiểu Quả câu này từ mấy tháng trước, đối với Hiểu Quả mà nói thì đây là chuyện đã lâu lắm rồi. Kỳ thực, La Vực cũng chẳng hy vọng xa vời rằng cậu có thể nhớ được.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Nào ngờ, Hiểu Quả bật thốt: “Tôi…Sẽ, đánh, đánh thức anh.”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

La Vực nói tiếp: “Tôi còn hỏi, nếu có một ngày cậu không tìm được tôi, Hiểu Quả sẽ làm thế nào?”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Lần này, Hiểu Quả ngẫm nghĩ một lúc rồi mới cười trả lời: “Chờ anh.” Bởi vì La Vực đã từng bảo cậu đừng đi đâu hết, cứ đứng tại chỗ chờ y về.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

La Vực ngẩn ra, không khỏi vươn tay xoa má Hiểu Quả, cũng nở nụ cười.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

“Ừ, thế thì, cậu ở đây chờ tôi một lúc, tôi sẽ mau chóng trở về.”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

“Ừ!”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Nghe Hiểu Quả đáp lời, La Vực mới đứng dậy theo Hàng Nham ra ngoài.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Dọc đường đi Hàng Nham đều im lặng, tới khi đứng ngoài phòng kiểm tra, hắn chỉ vỗ vai La Vực. Dù không nói gì, nhưng sự tin tưởng dành cho nhau suốt bao năm qua đã đủ nhắn nhủ vạn điều.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

La Vực gật đầu, bước vào phòng.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

So với chức vụ của mình, có thể nói Dr. Moore còn rất trẻ. Thấy La Vực, ông nở nụ cười ấm áp với y, mở miệng chào hỏi bằng một ngôn ngữ khác.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

La Vực cười đáp lại, thực hiện theo sự chỉ dẫn của đối phương, bắt đầu tiến hành kiểm tra.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Khoảng thời gian tiếp theo, y phải trải qua hàng loạt bài kiểm tra nhọc nhằn, may mà các thiết bị y tế của Sùng Quang đều vô cùng tiên tiến, không thua kém gì nước ngoài.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Cuối cùng, sau một lúc chờ đợi, Dr. Moore thu được kết quả xét nghiệm, chăm chú đọc từng tờ.

 

La Vực ngồi bên cạnh, cầm điện thoại lẳng lặng chờ, không nóng vội, không thúc giục, thậm chí còn thong thả chơi game.

 

Lát sau, Dr. Moore ngẩng lên nhìn y.

 

“La tiên sinh, đã được một năm kể từ cuộc phẫu thuật. Trong một năm nay, sức khỏe của anh đã khôi phục rất tốt, vượt ngoài sức tưởng tượng của tôi.”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

La Vực gật đầu: “Cảm ơn.”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

“Tôi cho rằng một năm, ba năm, thậm chí năm năm sau, anh đều sẽ an toàn vượt qua.” Dr. Moore theo thường lệ động viên y. La tiên sinh là một trong số những bệnh nhân khá đặc biệt của ông. Tuy y luôn tỏ ra phối hợp trị liệu, nhưng Dr. Moore cảm giác La tiên sinh chẳng hề muốn sống. Vì vấn đề này, cả hai đã nói chuyện rất nhiều lần, chủ yếu để cổ vũ La Vực sống tốt hơn. Thành thật mà nói, cuộc giải phẫu năm ngoái chẳng hề dễ dàng, La Vực có thể hồi phục tới chừng này đã đủ khiến Dr. Moore hài lòng, bởi dù sao đây cũng là một căn bệnh nguy hiểm, cộng thêm La Vực còn từng tái phát một lần, vẫn luôn trong giai đoạn nguy hiểm tiềm ẩn.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

La Vực nghe xong, thu ý cười bên môi, lắc đầu nói: “Thứ tôi muốn, không chỉ là năm năm…”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Dr. Moore sửng sốt, ánh mắt vô thức liếc xuống điện thoại của La Vực. Vì y mới thoát trò chơi, cho nên ông có thể thấy ảnh nền điện thoại của y. Đó là tấm ảnh chụp một thiếu niên, cậu đang ngồi trên một tấm vải trắng trải dưới gốc cây ngô đồng, ánh mặt trời rải rác chiếu lên khuôn mặt cậu. Thiếu niên hai mắt cong cong, cười đến bình lặng, tinh khiết tới nỗi khiến Dr. Moore cảm thấy…. Có chút không chân thật.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Ông không kìm được, mạo muội hỏi: “Đây là thiên sứ nhỏ của cậu sao?”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

La Vực hơi sững lại, cách gọi của người nước ngoài nghe sao mà kỳ lạ. Y hơi đắn đo, sửa lại: “Là… Thằng nhỏ ngốc của tôi.”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Dr. Moore gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, ông đã biết mong muốn được sống của La Vực đến từ đâu. Ông bật cười, vui vẻ nói: “Tốt, tốt lắm, nhất định La tiên sinh sẽ làm được…”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Hiểu Quả đợi có hơi buồn ngủ rồi, nhưng khi cửa phòng kiểm tra xa xa mở ra, cậu lập tức tỉnh lại, nhìn La Vực dần bước tới phía cậu, đứng trước mặt cậu, chìa tay ra với cậu.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

“Được rồi, chúng ta về nhà thôi.” La Vực không như mất nửa cái mạng giống những lần kiểm tra trước, bây giờ y tinh thần sáng láng, trên môi là nụ cười rất đỗi dịu dàng.

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

Hiểu Quả chớp mắt, nắm tay La Vực, cao hứng nhảy dựng lên.

 

“Về nhà thôi!”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

“Trên đường về cậu có muốn ăn gì không?”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

“Ừm… Có, tôi muốn ăn, lạc…bự.”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

“Lạc bự là cái gì?”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

“Là, là củ lạc, ngọt ngọt, tròn tròn…”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

“À… Cái đó không phải lạc đâu.”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

“Ô?”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

“Là… Hạt dẻ rang đường.”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

“Ô?”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

“Hạt dẻ rang đường.”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

“Lạc bự… Rang đường!”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

“Thằng nhỏ ngốc.”

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

=====End=======

postedinparkyoosupostedinparkyoosupostedinparkyoosu

tÁo: Mình xin giải thích một chút phòng trường hợp có ai hoang mang, ở đoạn cuối Dr. Moore nói La Vực có thể sống thêm năm năm, nhưng đấy là vì hồi xưa ảnh không thiết sống thôi, chứ có Quả Quả rồi thì ảnh trâu lắm, mọi người đừng lo nhóe HE tung tóe rồi ~ Còn một phiên ngoại dài thòng lòng nữa mới hoàn, vậy nên chúng ta còn cơ hội dòm trộm cuộc sống của Quả Quả và ông chủ La thêm chút nữa *chấm chấm nước mắt*

17 thoughts on “Thằng nhỏ ngốc chương 79 [Hoàn chính văn]

  1. Huhu canh chương cuối bữa giờ rồi, nghe chủ nhà nói có phiên ngoại làm mình xúc động quá. Hai, ba hôm nay sau khi đọc xong 78 chương mình đã bị ám ảnh bởi hình ảnh của Hiểu Quả rất nặng. Nhớ tới thì đau lòng mà lại ko nỡ quên đi. Dù sao sau khi đọc xong truyện này thì chắc cậu ngốc Hiểu Quả sẽ để lại dấu ấn xâu sắc trong lòng mình. Thật sự chỉ là nhân vật giả tưởng nhưng sức mạnh và con người chân thành của cậu đã làm mình suy nghĩ nhiều về bản thân. Tự hỏi rốt cuộc trên đời này còn có con người nào đáng quý như vậy tồn tại ko? Cuối cùng, xin cảm ơn chủ nhà rất nhiều vì đã edit bộ này và đem nó đến với mọi người. Đối với mình bộ này chính là một món quà quý giá! Thật sự cảm ơn bạn!

    1. Quả Quả cũng là lý do chính khiến mình chọn làm truyện này đó, biết Quả Quả có ảnh hưởng lớn tới bạn như thế làm mình kích sờ động quá, cảm ơn bạn đã yêu mến Quả Quả và truyện nhé =3=

    2. Đọc bữa giờ vẫn ko rõ rốt cuộc La Vực lớn hơn Quả Quả bao nhiêu tuổi nữa chủ nhà O.O

  2. Truyện hay quá~~
    Cảm ơn chủ nhà đã edit, mượt lắm
    Đọc truyện ôm tim vì La Vực quá nguy hiểm, tính cách cổ quái, khác hẳn những truyện mình đọc trước đây. Còn Quả Quả thì mình không thấy đáng thương chút nào, mà ngưỡng mộ, thực sự, vì tính cách lạc quan, yêu đời, chăm chỉ làm việc
    Đi đào truyện chủ nhà tiếp đây, chúc bạn một ngày vui vẻ
    P.s: tối qua đọc xong đi ngủ cứ lâng lâng, lâu rồi mới có bộ hợp gu vầy

  3. 😢😢😢😢 Ôi phải chia tay La công túa và Quả hoàng tử rồi.
    Cám ơn chủ nhà đã edit truyện này, gửi ngày lời yêu thương. ❤ ❤ ❤ ❤

  4. Cảm ơn chủ nhà đã edit truyện này.
    Mình khóc tiếp đây (T ^ T)

  5. truyện hay cực kỳ, đọc một lèo đến hoàn chính văn mà cảm thấy thực mãn nguyện mà
    Thanks chủ nhà đã edit

  6. Truyện hay cực, mình đọc 1 lèo đến tận chương cuối mới nhớ comment cho chủ nhà.
    Rất ngưỡng mộ Hiểu Quả vì sự mạnh mẽ và lạc quan của mình, dù đã trải qua những chuyện khủng khiếp nhưng em vẫn thiện lương như vậy, dù một phần do em bị ngốc.
    Ban đầu La Vực chỉ hiếu kỳ về em, vì vậy mỗi khi anh thấy em làm không hợp ý mình, anh sẵn sàng bỏ qua em và đối xử lạnh nhạt ngay… Tuy nhiên dần dà, nhờ ánh sáng từ em mà anh mới có nghị lực, muốn sống tiếp và sống thật lâu… Bảo vệ người mình yêu và trả thù cho người đã tổn thương em. Thấy anh công cường kinh khủng dù cho lúc anh đang yếu đuối nhất… Chỉ tiếc là không thể nhìn thêm cuộc sống của 2 người về sau :))) liệu 2 người sẽ ….. như thế nào :3 :3 :3
    .
    Thanks chủ nhà đã edit ❤

  7. Ôi trời ơi! Có vẻ các bác không tin nhưng em thề là 2 năm làm hủ tới náy, không có chuyện nào là em có kiên nhẫn đọc hết cả. Không hẳn là không kiên nhẫn nhưng sẽ có lí do làm em drop giữa chừng, phần lớn là em sẽ tiếc hết truyện, cái thói mết nết thực sự. Mà đến bộ này em như bay lắc theo lũ lụt trôi 1 mạch đến hết truyện, đúng gu nó thế đấy! Trong 2 hôm nay là giai đoạn quan trọng nhất trong học kì, em phải thi xong học kì nhưng em bỏ luôn cái vụ ôn, bất chấp đọc 1 lèo đến cuối đây. Trời ơi chắc cái này là cực phẩm đối với em mất. Chắc bây giờ nhà edit không quan tâm lắm đến mấy cái dòng này của em đâu. Nhưng cảm ơn chủ nhà đã edit nhoa!!!

    1. Ôi ôi, mình rất vui vì bạn thích truyện tới vậy, nhưng giờ cày xong r thì dồn nốt tgian ôn thi nhé, ko thi xong lại 1 màu nước mắt mất (ꏿ﹏ꏿ;), cố gắng lên nha ᕦʕ •ᴥ•ʔᕤ

  8. Trước tiên là cảm ơn chủ nhà đã dịch bộ này và chân thành xin lỗi vì mình đọc tới đây luôn mới chân chính cmt nghiêm túc.
    Đọc một lèo tầm 2 3 ngày, vừa gặp đó đã phải chia tay chú La và em Quả rồi huhuhu TT.TT mốt nhớ nhớ đem ra cày lại quá đi

  9. Xúc động quá T T. Truyện hay lắm đúng là ánh sáng chữa lành ấm áp, bình yên gì đâu. Cảm ơn chủ nhà nhiều bạn edit mượt lắm đem lại bầu không khí tốt vô cùng

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s